Cách mình biến công việc viết trở thành sở thích viết mỗi ngày
Mình từng mất nhiệt huyết với nghề viết, nhưng viết mỗi ngày đã giúp mình yêu thích công việc trở lại.
Lời mở đầu
Việc viết lách, với mình, ban đầu là một nghề nghiệp. Mọi bài viết đều có mục tiêu cụ thể, chân dung khách hàng rõ ràng, yêu cầu chi tiết và đầy đủ về nội dung, văn phong. Thế nên, niềm vui trong những ngày đi làm thường đến sau mỗi bài viết được khách hàng chấp nhận, hay số lượt tương tác tốt trên mạng xã hội.
Nếu là người ngoài ngành quảng cáo, hẳn bạn sẽ cảm thấy mọi thứ thật rõ ràng. Nhưng nếu là người trong nghề, có lẽ bạn sẽ đồng cảm phần nào giống mình ở phương diện rằng, một bài viết được viết ra mang theo gánh nặng về trách nhiệm và thành tích. Không ít lần, chúng khiến người viết, là mình, cảm thấy không thực sự thuộc về con chữ mình viết. Bạn có biết vì sao không?
Phải đến 3 năm sau khi rời công việc viết thương mại, viết mỗi ngày thành thói quen, mình mới tìm được 1 câu trả lời có vẻ hợp lý nhất với mình. Đó chính là tâm thế của mình.
Khi viết là công việc, mình luôn là viết cho người khác, cảm giác thành công ít khi là vì bản thân độc đáo hay mới mẻ, mà thường là cái đúng, sự an toàn theo tiêu chuẩn của người khác. Ngược lại, khi mình viết mỗi ngày, mình có tâm thế là cho bản thân nhiều hơn. Mình dần cảm thấy cân bằng giữa viết cho khách hàng và viết cho bản thân, viết như một công việc và viết như một sở thích mình muốn.
Hôm nay, trong lá thư này, mình nhìn lại trải nghiệm cũ, và tổng kết lại 3 điều quan trọng nhất đã giúp thay đổi như vừa kể trên. Hi vọng, những chia sẻ sau đây cũng sẽ giúp mọi người tìm thấy… hoặc tìm lại niềm yêu thích với việc viết mỗi ngày!
Luôn là chính mình khi viết
Trong công việc của một content writer, viết lách là một sự nhập vai. Mình trở thành một ai đó hoặc thương hiệu nào đó rồi viết ra nội dung theo mục tiêu, với phong cách được định sẵn từ lâu.
Còn khi viết mỗi ngày, mình chỉ viết cho chính mình thôi. Yếu tố này chính là tiền đề để giúp mình dần rèn được thói quen viết mỗi ngày một cách thoải mái.
Đầu tiên thì viết cho bản thân sẽ không cần sợ ai phán xét, đánh giá. Trong những trang viết chỉ có bản thân mình thôi, mình viết xuống đúng những gì mình đang nghĩ và cảm xúc của mình. Nó không có tiêu chuẩn, công thức, mình cũng không cần phải giải thích với ai vì sao tôi viết vậy, hay nó đúng sai phải trái thế nào.
Quan trọng hơn, khi thành thật với bản thân trong từng trang viết, mình như được san sẻ sự tiêu cực, ghi dấu sự tích cực. Mình có cơ hội kết nối với bản thân hơn, thấu hiểu nhiều khía cạnh về chính mình hơn. Mỗi một điều mới về bản thân giúp mình thấy vui vẻ, hào hứng, và tinh thần mình cũng khoẻ mạnh hơn.
Không tiêu chuẩn hoá mọi trang viết
Là một content writer, điều quan trọng nhất khi viết là viết đúng với yêu cầu đề ra, và phải sửa đi sửa lại rất kỹ để không còn ý sai nào trước khi đăng tải cho khán giả đọc... Điều này đúng, nhưng vô tình đưa mình vào thói quen áp đặt tiêu chuẩn lên mọi thứ mình viết sau này.
Mình quán tính muốn viết phải hay, câu từ phải logic, hoàn hảo, đúng chính tả, không được gạch xoá,... Nhưng những tiêu chuẩn ấy lại khiến mình khó thực sự là chính mình được.
Qua thời gian, mình mới dần gỡ bỏ áp lực cầu toàn và đầy tiêu chuẩn để viết tự do theo đúng nghĩa của hai chữ “tự do”. Mình cho phép bản thân gạch xoá, viết đi viết lại cho đúng. Cũng không cần viết chuẩn chỉnh lề lối, mà có thể thò ra thụt vào, gạch chân, in hoa, vẽ hươu vẽ vượn tá lả trong trang viết. Mình không cần cố viết thật dài vào mọi lúc, mà ngẫu hứng theo khả năng, cảm xúc của bản thân ở hiện tại.
Một tâm thế tự do, không gượng ép đã giúp mình thấy nhẹ nhàng, thoải mái hơn khi ngồi viết mỗi ngày. Và đó cũng là lúc mình viết vì mình muốn, mình thích, chứ không phải là trách nhiệm nữa.
» Xem thêm “Viết mỗi ngày thay đổi một “overthinker” như mình thế nào?”
Chọn cuốn sổ và cái bút thật đẹp
Để không còn cảm giác viết lách là công việc như trước, mình đã phá vỡ hoàn toàn những thói quen làm việc cũ, mà tiêu biểu trong đó là không viết mỗi ngày bằng máy tính.
Mình mua một cuốn sổ mới, mua bút tốt để viết mỗi ngày có thể bắt đầu ở bất cứ địa điểm nào, trong phòng, ngoài hiên, ngoài quán cafe, mà không cần gắn mang theo máy tính. Mình có thể viết bất cứ thời điểm nào, chỉ cần mở sổ ra và bắt đầu, mà không cần đợi mở máy lên, load một cái file mới.
Đây là bạn đồng hành của mình, sổ này là sổ Daily Journal của Dotgrid và bút mình dùng của hãng Pentel. Cả 2 dòng sản phẩm này vừa túi tiền của mình, mà chất lượng lại vô cùng hài lòng. Bạn có thể hình dung là mình chỉ cần nhớ đến cảm giác lên mặt giấy mềm mịn, hay ngòi bút đậm mực, lướt đi trơn mượt trên giấy là mình đã thấy thích thú để viết rồi. Nếu bạn cũng đang tìm một sản phẩm phù hợp, thì có thể thử những món mình đang dùng nha~
Lời kết
Bạn thân mến,
Kì thực, khi đặt sự đối chiếu giữa viết lách là công việc và viết lách tự do cho bản thân, mình không có chủ đích hạ thấp việc này rồi nâng tầm việc kia. Mình chỉ kể lại cảm nhận rất cá nhân của mình trong 10 năm làm nghề, bạn có thể theo dõi một lá thư cũ mình kể về hành trình này nhé. Mình bắt đầu công việc viết quảng cáo vì mình muốn làm, rồi đến giai đoạn mình mất nhiệt, và dần dần tự tìm lại niềm yêu thích. Những gì mình chia sẻ là những trải nghiệm mình đã đi qua. Mình chia sẻ thành thật trong video ngày hôm nay, chỉ với mong muốn duy nhất là cổ vũ bạn viết mỗi ngày theo cách thoải mái và tự do nhất. Chỉ vậy thôi~
Chúc bạn viết tốt nha, bạn thân mến!
Thương gửi bạn,
Từ Thu.


