Viết mỗi ngày đã thay đổi một "overthinker" lo âu như mình như thế nào?
Lá thư hôm nay, mình sẽ dành để chia sẻ 4 điều ý nghĩa nhất mà mình có được sau nhiều năm viết mỗi sáng. Mời bạn cùng đọc thư nhé~
Vài năm trước, mình từng đọc Artist Way và đã biết về khái niệm morning pages của Julia Cameron. Thế nhưng, khi bắt đầu viết mỗi ngày, mình chẳng hề có ý niệm rằng viết mỗi ngày như vậy sẽ có ý nghĩa thế nào cho tương lai. Mình chỉ viết với tâm thế - *Mình rất là buồn, mình cần có nơi để chia sẻ*.==
Để rồi, một thời gian sau đó, phải tính bằng tháng, bằng năm, mình mới dần cảm nhận được sự thay đổi của bản thân, thấy tinh thần mình khoẻ hơn, thấy bản thân thoải mái với những trang viết, thấy việc ngồi vào bàn viết mỗi sáng là bước khởi động ngày mới tuyệt vời. Và để cậu hiểu hơn về hành trình viết mỗi ngày, mình xin được kể về 4 ý nghĩa quan trọng mà việc viết mỗi ngày mang đến mình.
1 giờ tĩnh lặng dành riêng cho bản thân
Bạn thân mến, chúng ta chẳng lạ gì với một buổi sáng thức dậy, tay chúng ta cầm lấy chiếc điện thoại như một phản xạ tự nhiên, mở máy lên và ấn vào “Facebook” hoặc Insta mà chẳng cần nhìn xem nó ở đâu. Ta bắt đầu lướt trong vô thức, nhìn những tin tức mới xuất hiện, nghe những âm thanh ồn ào trong Facebook Watch,...
2 tiếng sau, ta ngồi vào bàn làm việc với đống thông báo đến từ email, zalo, viber, telegram. Ta đi qua một ngày trong sự vội vã, lâu lâu lại đánh dấu hoàn thành vào trang to-do list dài dằng dặc.
Cuộc sống tưởng chừng chỉ có ăn ngủ và làm việc, mà thực ra lại rất bừa bộn, quá nhiều thông tin, deadline đè chặt lấy ta, rồi còn cả những so sánh, kỳ vọng ta tự đặt lên chính mình.
May mắn là tất cả áp lực ấy đều có thể được gác lại một bên khi mình ngồi viết tự do trong một tiếng đồng hồ vào buổi sáng. Đối với mình, đó là một tiếng dài nhất, yên tĩnh nhất trong một ngày dài. Lúc ấy không có ai ép mình phải nhanh, phải hay, phải chạm được tới “nỗi đau” của bạn đọc. Mình chỉ cần làm đúng cam kết với bản thân... Đó là viết đúng những gì mình đang nghĩ, bất là những lời tích cực, hay là những lời tiêu cực. Bất kì điều gì cũng được. Một tiếng viết mỗi sáng giống như công việc dọn dẹp, ta dọn gọn gàng nơi tâm trí mình, để các vấn đề được sắp xếp lớp lang theo thứ tự cần thiết, rồi ta bắt tay vào làm xong lần lượt một cách hiệu quả hơn.
Đối thoại chân thành để hiểu bản thân
Nữ tác giả nổi tiếng Virginia Woolf, tác giả của “Orlando, “Bà Dalloway” (Mrs. Dalloway), “Đến Ngọn Hải Đăng” (To the Lighthouse), cũng có thói quen viết thường xuyên. Một bí quyết bà thường áp dụng khi viết, là đọc lại những trang viết trước, để tạo sự liên kết với trang viết hôm nay.
Mình đã thực hành như vậy và nhận ra, có một số thói quen, cảm xúc cứ lặp đi lặp lại. Trước đây, mình vẫn biết đến sự tồn tại của chúng, nhưng khi kết nối chúng một cách có chủ đích, mình mới nhận ra, con người mình không... “lộn xộn” như mình vẫn tưởng. Như một bức tranh dần hiện rõ sau từng lớp màu, mình nhận diện được mình như thế nào? điều gì khiến mình tin tưởng và điều gì luôn khiến mình khóc.
Để từ đó, mình có thể nhắc nhở bản thân về những mục tiêu đang chờ đợi, tổn thương cần chăm sóc, rồi ngược lại, chính sự thấu hiểu ấy sẽ tiếp tục khơi dậy sự quyết tâm và kiên định hướng tới tương lai, theo một cách rất đỗi tự nhiên.
Rèn luyện thói quen quan sát và tư duy logic
Tác giả Thu Giang Nguyễn Duy Cần có đề cập tới trong cuốn “Để trở thành nhà văn” rằng:
Cần thiết là phải biết quan sát. (...) Phải biết nhìn kỹ tất cả những gì mình muốn viết ra, phải biết nhìn cho lâu và hết sức chăm chú để tìm thấy một khía cạnh đặc biệt mà trước giờ chưa từng ai nhìn thấy và viết ra.
Khi mình tập quan sát bầu trời âm u, mưa ẩm của thời tiết tháng 2, mình được thấy chồi non trên cành, khiến cái cây trở nên tươi xanh đầy sức sống, mấy bông hoa cũng ra nụ mới, những cành khô đọng giọt nước vấn vương. Trước đây, mình ghét thời tiết này vì nó làm mình buồn. Bây giờ, mình đỡ ghét hẳn.
Vì mình viết mỗi ngày, mình có một cuốn sổ nhỏ bầu bạn, cùng mình giải toả cảm xúc tiêu cực như vừa kể trên. Đồng thời, cũng giúp mình sắp xếp suy nghĩ trở nên logic hơn.
Ở phương diện cá nhân, mình là người nghĩ rất nhiều, và hoàn toàn không biết cách giải quyết suy nghĩ ấy ra sao. Trước đây, mình chỉ chịu đựng thôi. Đến bây giờ, mình có thể làm chủ suy nghĩ của mình tốt hơn, sau khi viết xuống đều đặn.
Còn ở phương diện công việc, sau hơn 10 năm làm công việc content writer tại agency quảng cáo, phòng marketing và tự xây dựng dự án riêng, mình thấm thía một bài học lớn rằng cách ta tư duy logic và viết cho mạch lạc là yếu tố quyết định về một bài viết tốt. Khi ta biết mình đang viết về ý tưởng gì, ta có thể viết cho đến tận cùng ý tưởng ấy. Và bài viết càng rõ ràng sẽ càng giúp người đọc kết nối với ý tưởng của mình dễ dàng hơn.
Nếu không tin, cậu cứ thử đọc lại 1 đoạn viết ngẫu hứng của bản thân xem sao, có thể cậu sẽ phải tự hỏi “Mình đang viết gì thế nhỉ?”
Nguồn nội dung cho blog cá nhân
Một điều tự hào nho nhỏ trong quá trình mình làm CHUNG, là những trang viết cá nhân của mình, đôi khi lại nhặt nhạnh được những ý tưởng thú vị, những câu viết tâm đắc để chia sẻ cùng bạn đọc trên blog. Mình nói tự hào bởi mình không viết với tâm thế sẽ đăng lên mạng, mà chỉ là viết cho bản thân thôi. Thế nên, từng con chữ đều là của mình, đến từ suy tư, cảm xúc và trải nghiệm của mình. Nó rất riêng, rất là “mình”. Và mình tự hào khi được lan toản câu chữ của riêng mình như vậy.
Dẫu đăng lên xong biết trùng ý tưởng với ai đó cũng không sao, hẳn có người đồng cảm với mình ở đâu đó ngoài kia, ấy cũng là niềm vui.
Tất nhiên, như mình nói, việc chia sẻ này cũng có giới hạn. Và cậu cũng lưu ý điểm này nhé. Bởi vì chúng mình viết mỗi ngày, không nên viết với tâm thế là có khán giả. Khi nào mình còn làm vậy, mình sẽ chẳng thể thành thật với bản thân được, mà cũng sẽ không muốn duy trì thói quen viết mỗi ngày lâu nữa.
Lời kết
Cho đến cuối cùng, là một người viết ở cả phương diện cá nhân lẫn công việc, mình mong gửi đến cậu lời nhắn rằng, sau này cậu có thể quên hết điều mình từng nói, không sao cả, điều quan trọng nhất ở đây, là quan tâm đến cảm nhận của chính cậu trong thời gian chúng ta trò chuyện cùng nhau. Hãy viết mỗi ngày bởi vì cậu thực sự muốn viết, chứ không phải bởi vì thấy Thu làm được nên mình cũng muốn làm. Mình tin, viết mỗi ngày là một niềm vui, và cậu sẽ tự mình tìm ra niềm vui ấy, được chứ?
Thương gửi cậu, từ Thu.


