“phản bội”
Thả mình vào một bản nhạc cũ,
Quá khứ đâu rồi, quá khứ ơi...
Trái tim vọng tiếng sầu thê thảm,
Đắp lên kỉ niệm vắng xa rời.
Nhắm mắt hoài thương thời trẻ dại,
Bật cười khanh khách biết sầu đâu.
Tâm này chưa từng ngại đi lạc,
Trí này chẳng nề hà vực sâu.
Ấy thế nhưng,...
Choàng tỉnh bắt gặp sóng trăng bạc,
Rơi khẽ trên cành lá xác xơ.
Chợt nức nở thương mình tan vỡ,
Ướt thềm khuya, se lạnh đôi bờ.
Nỗi vấn vương tựa như giấy mỏng,
Để thoáng mộng mị chóng lìa xa.
Giờ đây nỗi nhớ là phản bội,
Với thực tại, tương lai, vết thương lành.
.
viết bởi Thu@CHUNG.
Xin vui lòng không đăng tải bài thơ ở bất cứ nơi nào khác.


