“buông tay”
Tôi chìm dưới bóng sáng trăng tàn,
Nghẹn ngào nỗi nhớ, nhớ mênh mang.
Tôi thả mình trôi trong nắng toả,
Buông lơi khỏi ký ức dần tan.
.
Đôi bàn tay siết chặt,
hơi ấm dịu êm,
tim loạn nhịp,
non mềm.
Yêu đương rung cảm nơi tận cùng kín đáo.
Hết yêu trầm lặng lại chẳng rõ do đâu.
.
viết bởi Thu@CHUNG.
Xin vui lòng không đăng tải bài thơ ở bất cứ nơi nào khác.


