Tại sao càng bận rộn, càng nên rèn thói quen viết mỗi ngày?
Đây là một lá thư mình đặc biệt gửi tới những người luôn bận rộn, luôn cảm thấy mình thiếu thời gian, thiếu không gian, thiếu ý tưởng,... nên không thể viết, dù rất muốn.
Lời mở đầu
Một chiếc túi lộn xộn bạn mang mỗi ngày cũng giống như một ngày trôi qua, với hàng tá việc cần làm, ti tỉ thứ muốn xem, rồi những cuộc họp, email, những drama trên mạng, ngoài đời,...
Thế nhưng, viết mỗi ngày chính là cách chúng ta có thể bắt đầu để sắp xếp lại một ngày cho gọn gàng hơn, hiệu quả hơn. Vì sao lại thế?
Đây là một lá thư mình đặc biệt gửi tới những người luôn bận rộn, luôn cảm thấy mình thiếu thời gian, thiếu không gian, thiếu ý tưởng,... nên không thể viết, dù rất muốn. Dù lí do của bạn hôm nay là gì, thì mình vẫn hi vọng sau khi xem xong video này, bạn sẽ sẵn sàng viết. Ở đây, mình không hướng tới chuyện viết bay bổng để trở thành nhà văn, mà sẽ là những động lực cụ thể hơn để càng bận rộn càng viết đều đặn. Cùng trò chuyện với nhau về chủ đề này nhé!
Không cần viết văn hoa, thì chúng ta viết để làm gì?
Viết mỗi ngày để sắp xếp thông tin
Khi bắt đầu dọn dẹp chiếc túi này, mình cần bắt đầu từ bước phân loại đồ đạc vào thành từng nhóm. Những món đồ điện tử để riêng một chỗ, những cuốn sổ bút, giấy tờ để riêng, vật dụng cá nhân để riêng.
Cũng như vậy, viết xuống là cách giúp bộ não thực hiện nhiệm vụ sắp xếp thông tin. Đối với những người bận rộn, mỗi ngày chúng ta đều có rất nhiều thông tin cần xử lý. Quá trình viết xuống để hệ thống các thông tin sẽ giúp chúng ta nhận thức rõ hơn về mức độ quan trọng của công việc, yêu cầu về thời gian, độ khó và phức tạp, việc mình thích làm, việc không thích nhưng vẫn cần làm...
Nhờ đó, ta cảm thấy mọi thứ bớt lộn xộn hẳn. Ta sẽ biết mình cần phải làm gì tiếp theo. Và quan trọng này, chúng ta sẽ làm việc mà không phụ thuộc vào cảm xúc, để từ đó, giảm bớt tình trạng trì hoãn, lo âu vì không biết bắt đầu từ đâu.
Viết mỗi ngày để ghi nhớ và luôn chủ động
Chúng ta ngày càng dễ quên, bạn có thấy thế không? Chủ yếu là bởi vì đầu óc chúng ta liên tục bị kích thích bởi công việc thì có xu hướng đa nhiệm, lướt mạng xã hội thì đa nền tảng từ Facebook sang Insta, Tiktok rồi Threads,... Dần dần, trí nhớ quen với những quãng ngắn và không thể giữ cái gì dài lâu được.
Việc viết mỗi ngày, lúc này, có ý nghĩa như một khoảng trống để não bộ có thời gian tập trung và ghi nhớ những điều quan trọng. Có tương tác với giấy bút, một cách từ tốn hơn, bạn sẽ cảm thấy, tâm trí bình tĩnh hơn và minh mẫn hơn.
Lợi ích sau đó cũng rất đáng nói.
Giống như chiếc túi đã được sắp xếp đồ đạc gọn gàng, ta dễ dàng nhớ được mình đang có gì và còn cần cái gì. Nếu bạn đồng nghiệp mượn bạn 1 cái bút, bạn biết mình có bút để cho mượn. Nếu sếp hỏi về buổi họp với khách hàng 3 ngày trước, bạn biết mình đã viết trong cuốn sổ tay này.
Vậy thì chúng ta giữ được tâm trí bình tĩnh và minh mẫn, ta cũng sẽ ở thế chủ động trước mọi tình huống có thể xuất hiện. Ví như bạn biết rõ chuyện gì đang diễn ra, bạn sẽ biết đánh giá tình hình sắp tới. Hay nếu có chuyện phát sinh, bạn biết mình có thông tin gì để ứng phó. Và, giả như nếu có người muốn hại bạn, bạn cũng biết mình nên sử dụng thông tin nào làm bằng chứng.
Tất nhiên là không phải mọi sự chuẩn bị đều hoàn hảo cả, nhưng có chuẩn bị vẫn hơn vì nó giúp tâm thế của chúng ta vững vàng, chủ động hơn. Tuy nhiên, nếu đã gặp chuyện bất ngờ thì dù phải bối rối, lúng túng, không biết làm gì thì cũng không sao cả đâu. Hãy tin là chúng ta đã cố gắng làm tốt trong khả năng của mình rồi.
Để mình kể cùng bạn câu chuyện rất cá nhân thế này.
Nếu mình nói là, trước mỗi buổi họp công việc, mình thường ngồi 1 tiếng, 1 tiếng rưỡi để tự họp với bản thân, và chỉ dùng 1 cuốn sổ duy nhất, chứ không có file gì phức tạp cả, thì hẳn là chuyện này cũng bình thường đúng không? Nhưng trước cả những buổi họp mặt đại gia đình, họ hàng, mình cũng làm như vậy luôn. Bạn hình dung là, trong buổi gặp mặt rất đông người, có những người họ hàng xa mà nhiều năm mình không gặp. Đôi khi, họ sẽ nói những điều khiến mình cảm thấy không vui, thậm chí là khó chịu, mà có khi còn bị tổn thương, bị bức xúc nữa.
Ở phía mình, mình hoàn toàn không muốn mỗi khi gặp tình huống như thế lại quá xúc động mà chỉ biết gào lên ồn ào, hoặc bỏ đi trong im lặng. Mình muốn có thể bình tĩnh nói ra những suy nghĩ riêng của mình, để họ biết cần tôn trọng mình và nếu may mắn thì sẽ hiểu hơn về mình. Thế nhưng, phải làm sao nếu mình là người nhạy bén trong việc ăn nói? Câu trả lời là cần sự chuẩn bị trước cho những thời điểm như thế. Mình thường viết xuống suy nghĩ của bản thân, sắp xếp chúng và ghi nhớ chúng, ngay cả khi chưa cần dùng đến. Đó chính là bước đầu tiên để những khi rơi vào tình huống oái oăm, mình vẫn biết mình cần nói đúng gì.
Thật sự là không phải lúc nào, mình cũng chỉ viết tản mạn, thơ hay toàn điều tích cực đâu nha, cũng có nhiều thứ dữ dội, quyết liệt lắm đó~
Khi biết mình có gì, ta sẽ biết mình bỏ được gì
Đây là ý tưởng mình thích nhất về việc viết mỗi ngày. Với những người thường xuyên lo âu về quá khứ, tương lai như mình, thì việc mọi thứ xung quanh đủ rõ ràng, có hệ thống sẽ giúp mình thấy an toàn hơn nhiều. Điều này càng quan trọng khi bạn luôn bận rộn.
Bạn thử hình dung xem, nếu đống đồ đạc lộn xộn nằm trong túi, chúng ta có phải thường sẽ muốn giữ lại tất cả, bao gồm là... chục cái hoá đơn từ nửa năm trước, một chiếc bút đã hết mực, tờ giấy ăn đã nhàu... Đa số chẳng vì lí do gì, tại lười quá thôi.
Nhưng giờ thì sau khi phân loại rõ ràng, chúng ta biết cần giữ lại món nào, và bỏ bớt món nào. Không chỉ là rác và những thứ đã hết hạn, mà còn là những đồ đạc bạn nghĩ “có thể mình sẽ cần đến một lúc nào đó” nhưng thực ra chẳng có lúc nào.
Cuộc sống của chúng ta cũng vậy. Chúng ta không thể ôm đồm tất cả mọi thứ. Với nhiều người, họ có thể dễ dàng bỏ qua những việc họ thấy không quan trọng. Nhưng cũng có những người không làm vậy được. Mình là một người như thế, và mình chọn viết để hỗ trợ.
Viết mỗi ngày giúp mình phơi bày mọi thứ lên trang giấy. Khi nhìn rõ rồi, mình biết mình đang có cái gì. Để rồi bước tiếp theo chính là biết nên bỏ đi cái gì.
Trong công việc, đó có thể là... một nhiệm vụ đã hoàn thành, dù chưa hoàn hảo cũng phải cho qua. Một lỗi sai từng xảy ra không nên ôm sự áy náy mãi mà chỉ cần biết rút kinh nghiệm thực tế, đừng tái phạm nữa. Trong cuộc sống, đó có thể là những cảm xúc lo âu, hay lời tự nhắc về một dịp kỉ niệm quan trọng, chúng ta có thể sẽ quên vì quá bận.
Thay vì để bản thân bị cuốn trong cuộc sống, chúng ta có thể học cách viết xuống, rồi những con chữ giúp mình tìm được phương hướng để bước tiếp.
Lời kết
Bạn thân mến,
Mình hi vọng trải nghiệm cá nhân của mình khi viết mỗi ngày, kể cả những lúc bận rộn, sẽ phần nào giúp bạn có động lực để bắt đầu viết, dù chưa có nhiều thời gian. Tất nhiên, viết không thể là một giải pháp hoàn hảo biến cuộc sống tươi đẹp hơn, nhưng nó sẽ là công cụ tuyệt vời khi bạn dùng một cách phù hợp.
Nếu bạn thấy nội dung này hữu ích, xin hãy thử áp dụng và chia sẻ cho mình biết kết quả nhé! Nếu có chủ đề nào bạn còn băn khoăn, hãy bình luận cho mình với nữa!
Thương gửi bạn, từ Thu.


