Lá thư 41 | Nỗi niềm của một người luôn quá thận trọng
Tôi vẫn muốn khẳng định rằng, sự thận trọng là một điều tích cực. Chỉ là, cái gì quá mức cũng không nên, và sự thận trọng cũng thế.
Là một người con trong gia đình vừa đủ sống mà không mấy dư dả, cùng với bản tính nhút nhát, sợ sai lầm, tôi sớm tự đặt ra nguyên tắc rằng mình phải sống thận trọng và an toàn.
Năm 2024, tôi thử kinh doanh sticker, nhưng không có nhiều vốn, nên số tiền bị chia nhỏ ra, làm gì cũng thấy không tới. Sau 1 năm xoay sở, tôi hết vốn thì ngừng lại. Đến nay tôi vẫn tự hỏi, mình không thể làm tiếp là do mình kém cỏi, hay do mình không có tiền?
Năm 2023, tôi nghĩ đến chuyện chuyển chuyên ngành, không làm content marketing nữa. Tôi không có tiền để đi học và lấy chứng chỉ hành nghề, nên cứ tự viết blog, kêu gọi mọi người hãy liên lạc với mình để mình được trải nghiệm công việc mới kia. Cũng vật vã đến giờ, có lúc nhiều người viết email, tôi trân trọng đọc từng lá thư gửi. Mà cũng có lúc - như bây giờ, chẳng còn ai viết email cho mình nữa. tôi vẫn tự hỏi, là bởi vì mình không tốt, hay vì mình chưa dành thời gian đủ cho nó
Xa hơn nữa vào năm 2018, tôi từng nghĩ đến chuyện tìm cách đi du học. Tìm hiểu một hồi, tính toán số tiền cần thiết, rồi tôi tự nghĩ là mình không đủ khả năng, cả về đam mê lẫn kinh tế.
Tận năm 2015, khi tôi cần đi ôn luyện tiếng Anh để tốt nghiệp. Tôi nghĩ về những khoản nợ luôn kề kề sát sườn, tôi nhanh chóng thoả hiệp với tình hình, chọn học đại cái gì đó cho đủ tốt nghiệp là xong.
Tôi đã luôn thận trọng một cách quá mức, nên rất dễ dàng thoả hiệp với hoàn cảnh sống.
Ừ thì thận trọng cũng là một điều tốt
Sự thận trọng giúp tôi luôn chọn điều mình cho là đúng đắn, gắn bó với những thứ phù hợp. Ở nơi tôi, không có sai lầm xảy ra, không có thất bại gì quá lớn. Và tất nhiên, cũng không có bứt phá đáng kể.
Bản thân tôi cũng thích một cuộc sống bình yên, kín đáo. Thế nên trong nhật kí biết ơn, tôi vẫn thầm cảm ơn “Cuộc sống yên ổn” này. Tôi cũng cố học cách tận dụng điểm mạnh của sự thận trọng để làm tốt công việc mình đang có, sống một cuộc đời dễ chịu với mình và không liên luỵ đến người khác.
Tôi cho rằng, cách làm này tốt. Nhưng không hẳn là vậy. Kì thực, nó là một cách đối phó để tôi không phải nhận lấy rủi ro, chứ nó hoàn toàn không đưa ra một giải pháp hay câu trả lời nào giúp tôi phát triển. Tôi chỉ đang né tránh mong muốn sâu thẳm trong lòng mình, để bản thân được nhẹ nhõm một cách tạm thời.
Cảm giác như tôi nằm trên một bụi hoa đầy gai. Đau nhức đấy, nhưng vẫn hơn là đứng dậy và chạy thoát. Bởi vì việc chạy đi sẽ làm cho gai cứa da thịt mình đau hơn nhiều mà.
Sự thận trọng quá mức đã mang đến nuối tiếc
Tôi vẫn muốn khẳng định rằng, sự thận trọng là một điều tích cực. Chỉ là, cái gì quá mức cũng không nên, và sự thận trọng cũng thế.
Thận trọng quá mức chính là đi trên một lớp băng mỏng, mình muốn tiến lên phía trước, nhưng cũng phải rón rén từng bước, vừa đi vừa sợ sẩy chân. Tựu chung là tự giới hạn mình trong vòng an toàn.
Sự thận trọng quá mức kéo theo mọi công việc đều cầm chừng, mọi kĩ năng đều không có đủ thời gian để làm cho thuần thục. Tôi luôn có cảm giác bản thân mình bị phân mảnh, một phần dành cho việc kiếm tiền, một phần dành cho ước muốn cá nhân. Khi không thể tập trung hoàn thành cái gì, tâm trạng tôi bị ảnh hưởng bởi sự thất vọng, nuối tiếc và tự phẫn nộ.
“Tại sao mình đã muốn là thế mà không đủ dũng cảm để ưỡn ngực, ngẩng đầu, bước thật quyết tâm?”. Là bởi vì vòng an toàn là lựa chọn tốt nhất để tôi sống bình thường và không liên luỵ đến ai.
Thế nhưng, an toàn không là mãi mãi. Tôi không rõ từ khi nào, trong lòng mình cứ luẩn quẩn câu hỏi “Mình phải làm gì để thay đổi? Mình phải làm gì để bước ra khỏi vùng an toàn?”.
Có sự chuẩn bị
Chúng ta đều phải đồng ý rằng, cuộc sống an toàn đến mấy mà gặp một con COVID thì cũng hết an toàn. Nếu mọi lựa chọn của ta đều chỉ có tính thời điểm như thế, thì từ hôm nay, ta chọn bước ra khỏi vùng an toàn, cuộc đời ta sẽ có thêm bao nhiêu nguy hiểm nhỉ? Tôi không chắc, tôi có thử được mấy lần đâu mà biết. Nhưng tôi muốn bắt đầu rồi, tôi bắt đầu từ việc tìm kiếm những lớp học mới, nhằm trang bị cho mình kĩ năng để có thể theo đuổi điều mình mong muốn.
Tôi vẫn không có đủ kinh tế để đột ngột từ bỏ cuộc sống hiện tại, càng không đủ giỏi để rẽ ngang làm thứ mình chưa biết. Nhưng tương lai chính là cơ hội, tôi có thể nói không với nhiều thứ, nhưng tôi biết mình cần nói có với những bước chuẩn bị đầu tiên để sẵn sàng tiến ra khỏi biên giới của vùng an toàn.
Quyết đoán đón nhận cơ hội, trước khi sự do dự trỗi dậy
Bạn thân mến, ngày hôm nay, viết lá thư này, rồi nhắc đến việc bước ra khỏi vùng an toàn ở thì tương lai xa xôi vô định nào đó, tôi cũng lo sợ. Vậy nên nếu cậu cũng cảm thấy đồng tình với cảm nhận của tôi, cũng đang cất giấu những ước muốn mà không thể theo đuổi, thì hãy làm cùng tôi nhé! Hãy ngoắc tay với nhau, sau này, khi có một cơ hội đến, ta sẽ cố gắng nắm bắt nhanh chóng, trước khi cảm giác thiếu an toàn và sự thận trọng quá mức lại kéo mình lùi bước, tất nhiên, với một lòng thấu hiểu, sẵn sàng chứ không phải mù quáng. Chúng ta hãy quyết đoán hành động để không bao giờ phải hối hận vì những điều mình chưa làm được nữa.
Hứa với nhau nhé.
Ngày 06 tháng 12 năm 2025.
Hẹn cậu ở một tương lai, nơi ta có thể tự hào nói với mình rằng - tôi làm được rồi.
Thương gửi cậu,
Từ Thu.


