Mình từng DỪNG VIẾT MỖI NGÀY vì...
Hi vọng, lá thư ngày hôm nay chia sẻ lại một sai lầm mình từng mắc phải khi viết sẽ giúp bạn có thêm góc nhìn để viết mỗi ngày thực sự hiệu quả.
Xin chào, bạn thân mến
Một dạo nọ, mình viết mỗi ngày chăm chỉ vô cùng. Ngày nào cũng viết đủ 2, 3 trang, đúng khung giờ đã giao hẹn. Nhưng mắc mớ gì đó, mà chẳng hề cảm thấy khá hơn. Tâm trạng lo âu vẫn ở đó, trang viết kín chữ cũng chẳng có hứng đọc lại.
Mình có nghỉ viết không? Có, mình nghỉ luôn 1 thời gian.
Mình có thấy viết không hợp với mình nữa? Không, mình không nghĩ và cũng chưa từng nghĩ là viết không hợp với mình. Mình chỉ nghĩ là để sau khi đã nghỉ đủ, đã thấy bình tâm và thoải mái, mình sẽ tìm vấn đề sau. Và quả thực sau đó, mình nhận ra đã mắc một sai lầm nghiêm trọng trong cách mình ứng dụng việc viết mỗi ngày.
Đó là mình đã quá tập trung viết về cảm xúc tiêu cực. Ngày nào cũng kể nỗi lo âu đang ra sao và tìm cách giải quyết nỗi lo âu ấy. Không rõ bắt đầu từ khi nào, trang viết trở thành áp lực nặng nề, chứ không phải động lực của niềm vui và sự nhẹ nhõm nữa.
Mình vẫn thường hay kể với mọi người là mình rất hay lo âu. Cứ sáng tỉnh dậy là mình thấy bồn chồn không yên, như thể sắp bỏ lỡ gì đó. Rồi mỗi khi bắt đầu việc gì mới, mới hơn so với nhịp độ quen thuộc, mình sợ sai, sợ hỏng việc , rồi suy diễn ra đủ tình huống oái oăm.
Khi bắt đầu viết mỗi ngày, mình mong muốn có thể giải toả cảm xúc tiêu cực ấy. Quả thực, việc viết rất hiệu quả với mình, như mình từng chia sẻ trong nhiều video trước.
Tuy nhiên, đến một giai đoạn, những trang viết mỗi ngày của mình, một cách rất vô tình, lại chỉ tập trung vào cảm xúc xúc tiêu cực. Nó giống như từng con gió nhỏ, cứ gom lại trở thành bão, sau một thời gian cứ viết mãi viết mãi, các trang viết càng lúc càng nặng nề, sự tiêu cực có “cơ hội” xuất hiện nhiều đến nỗi mình cảm thấy nặng nề như bị nó kéo chìm, không thể thoát ra được.
Mình đã ngừng cảm ơn bản thân và cuộc sống. Mình ngừng khen ngợi trời nắng đẹp, càng không kể chuyện gì vui vẻ nữa.
Nhà văn Nam Cao viết:
“Một người đau chân có lúc nào quên được cái chân đau của mình để nghĩ đến một cái gì khác đâu?”
Một câu nói luôn đúng, bạn nhỉ?
Ngoài ra, còn có một chuyện tệ hơn cả những cảm xúc tiêu cực, chính là cái tâm lý “phải giải quyết sự tiêu cực thật nhanh”. Mình giao xuống cho bản thân những những gạch đầu dòng đầy chiến lược. Nào là phải thay đổi việc này, rồi phải làm được việc kia, để hòng đạt được mục tiêu không tiêu cực nữa.
Bỗng nhiên, sự mệt mỏi bị nhân đôi, không chỉ vì sự lo âu, mà còn vì phải hết lo âu, phải tích cực hơn.
Thực sự thì mong muốn bản thân được vui vẻ thì không sai, nhưng nếu mong muốn ấy lại đạt được bằng cách dìm nỗi lo âu xuống thì chẳng tốt chút nào.
Mình tự hỏi, từ đâu hay từ khi nào mà mình lại đòi hỏi bản thân phải luôn ổn? Chỉ cần một chút lung lay đã phải vội vàng tìm cách để cân bằng lại. Mình cố tránh cho bản thân rơi vào sự tiêu cực, yếu đuối, nhưng lại làm mình rơi vào sự dằn vặt, tự trách cho những phần không hoàn hảo của mình.
Chúng ta thực sự cần phải ổn ở mọi thời điểm à mọi người?
Trong tập podcast “Writing Advice Every Writer Should Hear (Anne Lamott Interview)“, mọi người có thể xem đầy đủ trên Youtube, có câu quote nổi bật là:
“The point is not to try harder, it’s to resist life less”
Mình hiểu câu nói này là, chúng ta đừng cứ ép mình cố thêm, rồi cố thêm nữa, để giải quyết cho bằng được vấn đề, mà điều quan trọng đôi khi chỉ là có thể bớt chống cự, bớt gồng mình lên, cho phép mình được thả lỏng và có những khoảng trống để bình tĩnh lại. Chính những lúc mình chấp nhận vấn đề đang ở đó, cho phép nó là một phần của mình, mình mới thực sự được yên lòng. Dần dần khi trạng thái tâm lý và sức khoẻ của mình cải thiện, mọi thứ mới trở nên tốt hơn, một cách tự nhiên.
Bạn có để ý không, giữa khuông nhạc có những khoảng trống, trong đoạn cao trào nhất của một bộ phim sẽ luôn có một khoảng lặng chờ nhân vật đứng dậy và bước tiếp, rồi khoảng cách các đoạn văn, hay những trang trống trong một cuốn sách. Mình chợt nghĩ, những trang viết mỗi ngày của mình cũng cần những khoảng trống như thế.
Viết mỗi ngày không nên là công cụ để giải quyết cảm xúc tiêu cực.
Viết mỗi ngày nên là bước chậm lại để mình nhìn nhận sự tồn tại của cảm xúc, để nó ở đó mà không cố lý giải vì sao, càng không cố kìm nén nó.
Sau quãng thời gian quá tập trung vào tiêu cực, gần đây, mình lại tập viết, nhưng không phải là tập viết mỗi ngày, mà là tập để viết nhiều hơn về những chuyện nhỏ vui. Ví như, hôm nọ, trời vừa nắng chói chang, chợt đâu mây đen kéo đến, mưa suốt cả buổi sáng. Hay 1 tuần trước, cháu mình rủ đi đạp xe, 3 cô cháu đuổi theo hoàng hôn tít tận đằng xa, vừa mệt vừa vui.
Những câu chuyện kiểu như vậy, ta sẽ rất dễ quên đi thế nhưng mà bạn thân mến, mình mong lá thư ngày hôm nay sẽ giúp bạn nhìn nhận việc viết theo một góc độ khác, bạn đừng giống như mình khi rèn thói quen viết mỗi ngày nha.
Chúng ta hãy giao hẹn với nhau đi! Sẽ viết về thật nhiều thứ đa dạng, đừng chỉ là những cảm xúc tiêu cực, đừng chỉ là những vấn đề mình đang gặp phải. Nếu bạn hay viết về công việc thì cũng hãy có đôi dòng khen bản thân làm tốt. Nếu bạn muốn viết một chuyện buồn, thì cũng hãy kể thêm một chuyện vui. Cứ như vậy nhé.
Chúng ta hãy mở rộng trang viết của mình giốngh như cuộc sống này, lúc nào cũng có nhiều màu sắc - xám, đỏ, xanh trắng,… Trang viết của chúng ta cũng xứng đáng có nhiều màu sắc như vậy. Hẹn nhau như vậy nha~
Hôm nay, mình chúc bạn viết tốt!
Thương gửi bạn, từ Thu.


