Lá thư 42 | Hôm nay có rất nhiều, ngày mai chẳng còn lại gì
Mình luôn buồn về những điều đã qua trong quá khứ, chẳng bao giờ có thể trở lại được. Nhưng thực sự thì, nếu ngốc nghếch đủ, hạnh phúc cũng chẳng khó tìm lắm.
Xin chào, bạn thân mến,
Trời miền Bắc trở lạnh rồi. Ban sáng, những đám mây xám sẽ chầm chậm lướt đi, nhường chỗ cho tia nắng nhẹ tới trễ. Vườn rau của mẹ mình phủ đẫm lớp sương dày. Sinh khí của mùa đông có phần chậm chạp như vậy, nhưng ngồi ngoài hiên nhà, mình thì háo hức. Tuy không phải người chịu được lạnh, nhưng mình lại thích trong cái lạnh đó được ăn một que kem chanh cậu ạ.
...
Hồi hôm, mình đọc cuốn sách “Gánh gánh… gồng gồng” của bà Xuân Phượng. Cuốn sách hay lắm, mình đọc mà cứ rưng rưng mãi, cậu cũng đọc thử nhé. Trong cuốn sách có đôi chỗ bà Xuân Phượng dùng từ tiếng Pháp cũ, chợt khiến mình nhớ lại các thầy cô từng dạy tiếng Pháp ở trường cấp 3 cũ của mình.
Nhiều năm trước, khi tiếng Pháp còn phổ biến, trường mình cũng có lớp chuyên tiếng Pháp. Mình không biết mọi thứ từng diễn ra thế nào, vì đến thời mình học, các lớp Pháp đều bị bỏ hết. Thầy cô cũng chuyển sang dạy môn phụ như Giáo dục công dân, Công nghệ. Thành thật là với tụi trò lười thì trong giờ học của những môn này hầu như chẳng bao giờ ngồi im. Lớn rồi nhớ lại thấy hơi hối hận, vì phải tới 30 tuổi mới hiểu được, việc mình làm dù nhỏ bé hay lớn lao, chỉ cần có người lắng nghe đã là đã thấy đủ rồi, huống hồ thầy cô còn là người truyền giảng những kiến thức mới… Năm ấy, các thầy cô cũng đã lớn tuổi, nên không hà khắc gì với chúng mình. Nhưng chẳng rõ vì sao, hình ảnh thầy cô chậm rãi đứng trên bục giảng, kiên nhẫn dạy một môn học không liên quan đến chuyên ngành của bản thân lại cứ hằn trong lòng mình. Bình dị và thản nhiên, đến mức mình tự hỏi, nếu là mình, mình có làm được vậy không?
…
Thực ra mình nào dám suy đoán về các bậc tiền bối, chỉ cả nghĩ vậy thôi, như một cách soi chiếu bản thân mình.
Mình luôn buồn về những điều đã qua trong quá khứ, chẳng bao giờ có thể trở lại được.
Ừ, thì ai cũng có thể chậc lưỡi nói - Chẳng có gì là mãi mãi. Nhưng khi nó thực sự xảy ra, hoặc chứng kiến tận mắt, thì lòng buồn không thể nào khoái thác.
Nếu có ngày hôm nay, chúng ta đứng trên đỉnh cao, chúng ta hạnh phúc, thì ngày mai, sau này có thể chẳng còn lại chút dấu tích nào cả.
Con người là thế.
Sự việc cũng vậy.
Sự xoay vần của cuộc sống mãi mãi là bất ngờ, dù ta biết nó sẽ đến, nhưng chẳng bao giờ thực sự hiểu.
…
Cô giáo dạy văn của mình hay dạy: “Thời thế, thế thời, thời phải thế”.
Như một vòng tròn vô tận của sự thích nghi, ta khác đi, sự vật khác đi, thế giới khác đi, lại đòi hỏi ta tiếp tục khác đi... Nếu chỉ nghĩ thời gian đằng nào cũng trôi đi, tự nhiên thấy chẳng có gì đáng để mình theo đuổi hay cống hiến, cậu nhỉ?
May mắn thay con người ta lại biết cách tồn tại giữa những thay đổi đó để trân trọng những gì mình đang có.
Có buồn để hiểu niềm vui. Có thất vọng để tự thắp lên hi vọng.
Dù biết mai này chẳng còn gì, chúng ta vẫn muốn nắm lấy thứ mình khao khát. Vì gì ư? Vì bản thân mình muốn, lúc này, ngay bây giờ.
Tôi nghĩ, nếu ngốc nghếch đủ, thì hạnh phúc cũng chẳng khó tìm lắm, cậu có nghĩ thế không?
Một lá thư viết vào mùa đông.
Thương gửi cậu, từ Thu.


