- Nếu đời mình bình thường mãi thế này thì sao?
- Thực sự là không sao cả.
Lá thư ngày cuối năm
Người ta thường tìm niềm vui ở những thứ lớn lao và mới lạ, ví như trong một chuyến đi xa, mối quan hệ mới, hay món đồ giá trị,… Còn chúng ta thì sao?
Dường như, sẽ dễ dàng hơn khi biết vui vì đọc được câu quote hay trên Instagram, còn đủ tiền để uống một cốc trà sữa ngọt dịu, hay xe còn đủ xăng để đi lượn một vòng thành phố.
Đơn giản là thế, nhưng, có những ngày rất khác lạ, khi ta nhìn đâu cũng thấy người khác hơn mình. Họ thành công, giỏi giang hơn mình, tích cực, yêu đời hơn mình, năng động và cuộc sống đầy màu sắc hơn mình… Rồi ta lại chợt tự hỏi - Nếu đời mình bình thường mãi thế này thì sao?
Bạn thân mến, nhân một ngày cuối năm, mình dành xíu thời gian để lại nhắc cậu đừng quên, lý do vì sao CHUNG tồn tại.
Mình và CHUNG ở đây, chỉ đơn giản là, muốn được cùng cậu nhìn vào những điều đời thường trong cuộc sống, học cách yêu thương từng thứ một. Để từ đó, ta biết chấp nhận những giá trị không hoàn hảo và thấu hiểu lòng mình nhiều hơn.
Trong cuộc sống của cậu, cậu là nhân vật chính. Cậu được chọn mục tiêu, một mục tiêu không cần vĩ đại, nhưng là điều cậu chân thành mong muốn. Cậu được trải nghiệm mỗi ngày mới đến, mỗi ngày có thể giản đơn thôi, nhưng sẽ là mỗi ngày cậu được phép là chính mình.
Nếu ta giữ lòng mình đủ sáng rõ, ta chắc chắn sẽ tìm thấy vô số chuyện nhỏ vui trong cuộc sống bình thường này. Ngày hôm nay, tôi thực hiện lá thư dịp cuối năm, cũng là muốn góp đôi chuyện nhỏ vui như thế. Mong rằng, có thể giúp cậu mỉm cười một chút rồi sốc lại tinh thần và sẵn sàng cho đón ngày mai đến, được chứ?
Series “Chuyện nhỏ vui”
Chuyện về ứng dụng điện thoại “mất tích”
Hôm đó là thứ 7. Chị hàng xóm nhà mình (chị gần 70 tuổi rồi, nhưng có họ hàng nên mình gọi là “Chị”) có sang tìm mình nhờ giúp đỡ.
Chuyện là khi chị đi khám mắt, cô nhân viên muốn tìm VNeID để lấy số bảo hiểm sức khoẻ, nhưng không có. Chị không hiểu không có là vì sao hay như thế nào, nên muốn qua nhờ mình kiểm tra hộ.
Mình mở điện thoại lên thấy điện thoại còn chưa cài app VNeID, nên mình đã cài đặt app vào máy cho chị. Sau đó, mình đăng nhập thử thì thấy căn cước mới của chị còn cài mật khẩu. Vậy là lại giúp chị cài đầy đủ luôn.
Thực sự, quá trình cài đặt thật sự chỉ mất vài phút thôi, đơn giản lắm. Nhưng để mình làm được thì chị cũng phải chạy đi chạy về, lấy thêm giấy tờ cá nhân đến 2 lượt lận. Chị cứ áy náy lo ảnh hưởng đến buổi sáng làm việc của mình, mặc dù mình có bảo là sáng thứ 7, em cũng được nghỉ. Lúc ấy mới có 9h sáng thôi.
Kì thực, khi mọi người nghe bảo mình làm tự do trên mạng, đa số đều không hiểu mình đang làm gì, chỉ biết mình chui trong phòng cả ngày, không gặp mặt bao giờ. Thế nên, mình rất cảm kích việc mọi người, dù không hiểu, thì vẫn rất quý trọng công việc và thời gian của mình.
Một điều ấm lòng nữa đối với mình là mọi người đã đến hỏi mình thứ họ không biết. Mình rất cảm kích vì có cơ hội được giúp đỡ người khác và được người khác nhớ tên của mình.
Bản thân mình là đứa nhút nhát, không hề nổi bật. Mình đã quen với việc “chìm nghỉm” giữa đám đông bao lâu nay rồi. Đến khi về quê sống, mình lại thấy bản thân sống tốt hơn.
Tất cả là nhờ những lần giống như hôm nay, chị hàng xóm nhờ mình cài đặt tài khoản. Và cũng nhờ những lần khác, bác gái nhờ mình đóng tiền điện hộ, hay mình giúp anh hàng xóm tránh bị lừa đảo lấy mất tài khoản mạng xã hội ~
Mỗi dịp như thế, chuyện nhỏ rất nhỏ nhưng nó lấp đầy cuộc sống ở quê của mình, khi mình thấy mình có ích.
Chuyện về câu nói dang dở
Nói tiếp về bản tính nhút nhát của mình, thì mình cũng rất là ít nói. Từ nhỏ, khi mình được bố mẹ đưa đi chơi, cái miệng mình cứ nín bưng từ đầu đến cuối. Mãi khi lớn lên, ra ngoài đi làm, mình mới dạn dĩ hơn, thậm chí là hơn rất nhiều. Bây giờ, mình có thể nói chuyện thoải mái với người lạ nếu tìm được chủ đề chung rồi đó.
Nhưng dù vậy, sâu bên trong mình vẫn là đứa nhút nhát.
Vậy mà hôm trước, mình đã vượt qua sự ngại ngùng để hoàn thành câu nói cần thiết rồi đấy.
Lúc đó, mình đi ở sân bay, chợt thấy một bạn Ấn Độ đang kéo lê cái khăn quàng, mà không hay biết. Mình chạy lại vỗ vai bạn để bảo: “Your scrarf”.
Bạn cảm ơn mình. Mình lí nhí, ấp úng, ngại ngùng mất tới 10 giây chỉ để nói “You’re…….. welcome”.
Lúc mình hoàn thành câu, bạn đã đi xa cả mét, nhưng mình ở lại, tự yeah với bản thân và cười sung sướng. Mình đã hoàn thành câu nói cần thiết. Mặc dù, khoảnh khắc ấy mình đã xấu hổ đến nóng bừng cả người. Thật may vì thói quen đeo khẩu trang giúp mình che giấu sự xấu hổ ấy.
Chuyện về cô gà mái bay cừ
Câu chuyện thứ 3 xảy ra hôm thứ 5, cửa chuồng gà của mẹ bị hở làm tụi gà nhào ra ngoài rong chơi. Trong số đó, có 1 cô gà mái bay rất cừ, bay thẳng sang nhà hàng xóm.
Bố mình trèo qua bắt. Không những không bắt được, mà còn làm cô ấy bị giật mình, phi thăng thẳng ra ngoài phố. Bố mẹ mình đành chấp nhận là sẽ bị mất thôi, giờ cô ấy ra ngoài rồi biết đường đâu mà về.
Bất ngờ tới sáng hôm sau, bác hàng xóm mang cô gà mái qua trả cho nhà mình.
Mẹ kể là, cô ả chạy ra ngoài đường rồi. Mọi người không biết của nhà ai, nên cứ bắt lại, rồi mang đến trả cho nhà bác hàng xóm. Chắc mọi người hỏi nhau nên biết là cô ả bay ra từ hướng này.
Mình nghe xong thấy cuộc đời nay đẹp quá chừng. Vì mọi người xa lạ đã dành công sức để bắt gà và tìm nơi trả về, cũng vì mẹ mình được yên tâm, không phải tiếc vì đã lỡ để hở cửa chuồng gà nữa.
Chuyện khi mình đi hiến máu
Hôm đó mình đi hiến máu, sau cũng khoảng 2 năm mấy, 3 năm luôn rồi. Tự nhiên, mình rưng rưng, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Bởi vì… mình chính là đứa đã đứng dậy được sau cái cảm giác “chán sống”. Hồi ấy, có 1 đợt dài vì biến cố gia đình mà mình cảm thấy không muốn thức dậy, không có gì trông chờ vào ngày mai. Mỗi buổi sáng mùa hè, trời nắng đẹp rực rỡ đúng ý thích của mình, nhưng mình cứ ngồi khóc như mưa.
Sau nhiều ngày không chịu nổi, mình hẹn bạn đi chơi. Bạn mình hỏi, làm sao đấy? Mình bắt đầu thao thao bất tuyệt về sự đau khổ của bản thân. Chợt trong một khoảnh khắc, mình tỉnh ngộ.
Sau đó, mình nhận ra, mình quá tập trung vào quá khứ và biến cố, khiến tầm nhìn trở nên hạn hẹp. Khi tỉnh ra và nhìn xa hơn trong cuộc sống, mình nhớ rằng, mình có ước mơ đang chờ mình phấn đấu, có 2 em cún đang chờ mình cho ăn, rồi năm đó mình bắt đầu làm từ thiện, nên nếu mình không còn trên đời thì sẽ có những số phận bất hạnh không được hỗ trợ. Sau nữa mình hay đi hiến máu, vì mình khoẻ mạnh; mình quyên góp đều đặn hơn cho team cứu hộ chó mèo; mình ở nông thôn, có những người lớn tuổi cần nhờ mình kiểm tra điện thoại; mình có CHUNG với những bạn đọc ở đây; và mình còn có thần tượng của mình, người khiến mình hạnh phúc trong 2 tiếng hát ca cùng nhau.
Chuyện lần đó đã qua rồi, bây giờ, mình đã hơn 30. Mình có thể downmood kéo dài, chứ rất muốn sống. Có rất nhiều điều chờ mình. Và cuộc sống của mình càng ngày càng đơn giản hơn cậu ạ. Thật may quá cậu nhỉ?
Chuyện nhỏ buổi sáng sớm
Bạn thân mến, cậu còn muốn nghe tiếp không?
Về một buổi sáng sớm, mình bước vào quán cafe lúc 8 giờ. Order xong xuôi thì mình… rút tiền lẻ ra để thanh toán. Bạn nhân viên cười vui cực kì, thốt lên là “Bạn xinh gái nhất hôm nay luôn!”.
Mình ngơ ngác không hiểu vì sao, nên bạn giải thích là:
- Sáng giờ mới có mấy anh chị khách đến toàn trả 500k, nên không còn tí tiền lẻ nào.
Ôi chao, sau đó mình còn đổi thêm cho bạn vài tờ. Niềm vui đó mọi người, siêu nhỏ bé nhưng giờ nghĩ lại mình vẫn thấy vui lắm.
Mình nhớ có buổi sáng sớm khác nữa, mình đi bộ quanh nhà để vận động. Bố mình mới làm bánh mì kẹp trứng tráng xong. Mùi đồ ăn quen thuộc từ hồi nhỏ, hoà trong bầu không khí se se của cơn mưa vừa đi qua. Một cảm xúc bồi hồi dội lại trong lòng mình. Khi mình chỉ tầm 6,7 tuổi, bánh mì kẹp trứng là món xa xỉ mà chỉ lâu lâu, mẹ mới cho ăn cải thiện thôi. Bánh hồi đó ngon lắm, ngon tới mức, sau này có ăn được nhiều món hơn rồi, vẫn có thể nhớ đến mãi mãi.
Chuyện khi hoàng hôn xuống
Và một kỉ niệm nhỏ cuối cùng, vào những ngày hè và cuối thu, hoàng hôn rực rỡ đến nghẹn nào. Mình rời khỏi lớp yoga sẽ thường lái xe vội vàng rẽ về phía tây, phía ấy không phải đường về nhà. Mình hay gọi đó là cuộc chạy đua đuổi theo hoàng hôn. Năm cấp 3 nào đó, mình và bạn cũng từng đuổi theo hoàng hôn như thế. Không biết bạn ấy còn nhớ kỉ niệm đó không, người đã làm bạn với mình hơn 18 năm rồi.
Lời kết
Bạn thân mến,
Lá thư hôm nay của tôi xin tạm thời dừng ở đây thôi nha~ Tôi rất hi vọng được lắng nghe cả những câu chuyện nhỏ vui của riêng bạn nữa, nên hãy bình luận cho tôi hoặc viết thư cho tôi nhé! Tôi rất mong tin.
Cảm ơn cậu đã đón đọc.
Thương gửi cậu,
Từ Thu.


