Lá thư #40 | Lòng kiên trì và sự thành công
Có thành công rồi thì vẫn kiên trì bước tiếp, hay có thất bại chăng nữa thì cũng vẫn kiên trì tiến lên thôi, đâu thể ngồi không mãi.
Xin chào, bạn thân mến,
Thành công là một hành trình dài rực rỡ
Nếu được hỏi về người có hành trình dài nhất và khó khăn nhất để đến được thành công, thì cái tên đầu tiên xuất hiện trong tâm trí cậu là ai?
Với tôi, là Van Gogh. Dù là một người hoàn toàn không hiểu về nghệ thuật, nhưng tôi cũng biết chút ít về cuộc đời người hoạ sĩ vĩ đại ấy. Đủ để biết rằng, trong suốt cuộc đời của ông, ông không hề được công nhận, chỉ bán được 1 bức tranh. Van Gogh không biết đến “Thành công” là gì, bởi nó chỉ đến khi ông đã qua đời nhiều năm.
Thực ra, để bàn về Van Gogh thì còn vô vàn điều đáng nói, nhưng ngày hôm nay, tôi chỉ muốn gợi lại câu chuyện của ông để bắt đầu cho cảm hứng về lòng kiên trì và sự thành công. Hãy cùng chia sẻ với nhau về chủ đề này nha~
***
Trở lại gần hơn với cuộc sống của chúng ta, trả lời cho câu hỏi phía trên, cậu đang nghĩ đến ai vậy? Một tác giả sách, một nhà khoa học? Gần gũi hơn, trong lĩnh vực giải trí, là một diễn viên hay một ca sĩ. Hay chăng là một người thân trong gia đình cậu?
Chắc hẳn cậu sẽ kể được nhiều cái tên, tôi cũng vậy. Họ chính là minh chứng cho sự thật rằng… không có thành công nào chỉ một bước là chạm tới. Không có phép màu nào ngoài sự chăm chỉ, nỗ lực cho đến cuối cùng.
Nhưng hơn nữa, họ cũng như chúng ta, chúng ta cũng như họ thôi. Có kiên trì, có nhiều quãng thời gian đã đi qua, có thành công và có cả thất bại không kém.
Thành công là hành trình dài rực rỡ, nhưng cũng rất giản đơn
Tôi viết lá thư này, vì tôi nghĩ sẽ có người giống tôi, đôi khi cảm thấy chạnh lòng… Vì sao mình cũng chăm chỉ, cũng nỗ lực mà những gì mình làm chẳng đạt thành quả đáng kể? Là vì mình kém khả năng, hay kém may mắn, hay độ chăm chỉ của mình là chưa đủ?
Có lẽ đều không phải.
Thế giới hiện đại được định nghĩa bằng thành tích. Ví như, thành công của ca sĩ là bán được triệu bản album, đạt Grammy, thành công của tác giả sách là triệu bản in, giải Nobel. Thế những ca sĩ có âm nhạc tuyệt vời tôi vẫn đang nghe hằng ngày, họ chưa đạt được giải thưởng danh giá nào, hay tác giả sách nổi tiếng từng nhiều lần trượt Nobel, họ như vậy có bị coi là thất bại không nhỉ?
Rồi còn có những nhà khoa học, họ thì cần chứng minh bao nhiêu định luật hay Hoạ sĩ cần bán bao nhiêu bức tranh, thì mới được công nhận là thành công?
Thành công đong đếm bằng những con số thì cũng quan trọng đấy. Nhưng nếu chỉ dùng những con số vật chất để định nghĩa cho thành công thì liệu chúng ta có đủ công bằng chưa?
Với những người bình thường chúng ta nữa, chúng ta đâu có làm ra album hay viết sách sách để đếm số bản. Chúng ta sẽ so số lương đúng không? Cơ mà so số lương với ai mới được?
Bạn thân mến, tôi muốn hỏi, nếu chúng ta của phiên bản ngày hôm nay đã xuất sắc hơn 10 năm trước rất nhiều rồi, thì nó có đáng được khen ngợi không?
Kì thực tôi chính là một người ở dưới “vòm trời bị lãng quên” đây. Tức là bài tôi viết chưa có mấy người đọc, lời tôi nói, chưa có mấy người hồi đáp, nhưng tôi vẫn đang kiên trì vì chính sự thay đổi của bản thân. Và nếu may mắn lá thư này đến được một người xem, đó là cậu, thì đối với tôi đó đã là thành công, sự biết ơn to lớn rồi.
Tôi hiểu, mình là tuýp người dễ hài lòng. Và dễ hài lòng vậy cũng không hẳn là tốt. Nhưng dầu sao, mỗi người sẽ có một chỗ đứng trong cuộc đời mình cả thôi. Thế nên, những khi sự nản lòng ập đến, tôi cũng buồn, nhưng cứ để nó qua đi tự nhiên. Vì tôi biết, và chỉ có tôi biết, mình đã kiên trì và vẫn đang kiên trì. Chỉ có tôi biết mình muốn cố gắng hơn nữa để chinh phục hết những gì mình ao ước. Nếu đã vậy thì vì sao tôi phải u buồn mãi?
Bạn thân mến, nếu nhìn vào thế giới rộng lớn, chúng ta không thể biết mình sẽ trở thành ai, nhưng nhìn vào bản thân mình, ta luôn có thể biết mình đang thay đổi như thế nào. Thành công với người bình thường chúng ta chỉ như vậy thôi đó, cũng dài, cũng rực rỡ, nhưng cũng giản đơn. Cậu thấy như vậy thế nào? Cũng được được đấy chứ, đúng không?
Cứ kiên trì dù chỉ một mình cậu thấy
Trong cuộc sống này, quả thật có người thành công rất sớm. Cũng có người dù muộn hơn nhưng vẫn thành công. Có không ít người sẽ dừng chân ở một vị trí tầm trung, chứ không phải đỉnh cao chói lọi. Và… chắc chắn rồi, cũng có người thất bại ê chề, hoặc chấp nhận từ bỏ sau khi đã chờ đợi quá lâu. Điểm chung của tất cả những người kể trên là họ vẫn kiên trì. Có thành công rồi thì vẫn kiên trì bước tiếp, hay có thất bại chăng nữa thì cũng vẫn kiên trì tiến lên thôi, đâu thể ngồi không mãi. Cuộc sống này sẽ dành cho chúng ta một chỗ đứng riêng, cứ sống hết mình thôi, bạn thân mến~
***
Tôi luôn cho rằng, tới một ngày nào đó nếu tôi cạn hết “vốn liếng”, tôi sẽ dừng “CHUNG” theo cách hào sảng nhất, cùng với tất cả sự biết ơn cho những kỹ năng, kinh nghiệm đã ngấm vào con người mình, những sẻ chia và đồng cảm tôi may mắn nhận được từ bạn đọc. Tôi mong, cậu cũng thế nhé bạn thân mến!
Nếu cậu đạt được thành tựu cậu mong muốn, thì rất tuyệt vời rồi. Nếu không thể, thì cũng đừng quên là kinh nghiệm cậu có được chính là tài sản lớn lao, để giúp cậu bước tiếp, theo một cách tốt hơn. Chúng ta hãy cứ cố gắng hết mình để… được tăng lương đều đặn, để được thăng tiến ổn định, để được trở thành người dẫn dắt một dự án ý nghĩa, và quan trọng nhất để chiến thắng điểm yếu của mình và trở nên tốt đẹp hơn.
***
Trong một lá thư, hoạ sĩ Van Gogh viết cho em trai Theo như thế này:
“Tin anh đi, anh làm việc, anh vất vả, anh mài giũa cả ngày và anh làm như vậy với niềm vui, nhưng anh sẽ rất nản lòng nếu anh không thể tiếp tục làm việc chăm chỉ hoặc thậm chí chăm chỉ hơn … Anh cảm thấy, Theo, điều đó có một sức mạnh bên trong và anh sẽ làm những gì có thể để mang nó ra và giải phóng nó. ”
Bạn thân mến, chúc cậu giữ trọn lòng kiên trì của mình nhé!
Thương gửi cậu,
Từ Thu.


