Lá thư #39 | Tình bạn của con gái
Lá thư này là một khía cạnh tích cực về tình bạn của con gái mà tôi muốn được chia sẻ cùng cậu, và cũng là dành cho những người đã từng, hoặc vẫn còn là bạn của tôi.
Xin chào bạn thân mến ^^
Trong tập 20, phần 4 của bộ phim Friends, có một cảnh phim rất đáng nhớ, là khi ba cô gái - Monica, Rachel và Phoebe cùng mặc váy cưới, uống bia, ăn bỏng ngô xem phim. Đó cũng là phân cảnh tôi rất yêu thích, và yêu thích là bởi tình bạn của con gái vốn dĩ đặc biệt vậy đấy.
Như trong Friends đi, họ cùng nhau khoác lên chiếc váy cưới rạng rỡ, cùng nhau chia sẻ niềm vui nho nhỏ lúc ấy. Vì Monica luôn ước ao có một gia đình riêng, vì Phoebe lúc ấy đang mang bầu thay em trai, và vì Rachel còn đang buồn sau chuyện Ross kết hôn với người khác.
Nhìn sâu xa hơn vào tình bạn của con gái, tôi nhớ lại thuở nhỏ đã cùng bạn mình khoác lên chiếc váy hồng bồng bềnh đẹp nhất, đóng giả làm công chúa xinh đẹp. Rồi khi lớn hơn, giấc mộng của mấy thiếu nữ là gặp được người mình thích, mặc bộ đồ đẹp nhất, bước đi trên bãi biển hoặc một khu vườn đầy hoa. Lúc nào trong những suy tưởng về tương lai, chúng tôi cũng muốn được yêu thương và che chở. Khao khát ý nhị này chỉ có những người bạn gái mới hiểu được và cũng chỉ có họ mới chia sẻ cho nhau được.
Đó là tình bạn của con gái, hoặc ít nhất là của những người con gái thuộc thế hệ 9x như tôi, những người đã nhìn thế giới qua tạp chí, sách truyện, bộ phim truyền hình, và cho đến sau này là phim thần tượng Đài Loan. Không biết thế hệ 2000s sau này, các bạn có từng giống như chúng tôi hồi ấy không? Xin hãy cho tôi biết nha ~
Tình bạn của con gái là sự gắn bó
Lại nhớ, trong một cuộc phỏng vấn, người ta hỏi Jennifer Aniston là nhóm bạn “Friends” có thường xuyên gặp nhau không? Chị trả lời rằng, tất cả sẽ gặp nhau khoảng 2 năm 1 lần, nhưng với các cô gái thì thường xuyên.
Tình bạn của con gái chính là sự gắn bó như thế.
Chúng tôi cùng nhau viết nhật ký truyền tay. Trong cuốn nhật ký ấy chứa đựng vô vàn ý tưởng bay bổng lên tận chín tầng mây, với các phác thảo chi tiết về hình tượng mình sẽ trở thành, hình dung một câu chuyện trường kì về bạch mã hoàng tử cùng tình yêu hoàn hảo, viên mãn.
Cá nhân tôi còn từng vẽ 3 tập truyện tranh (xấu thôi nhưng học mót cách chuyển cảnh của anime Nhật Bản nên cũng tỉ mỉ lắm đó) để chuyển thể những câu chuyện trong nhật ký thành một thế giới hữu hình hơn. Và các cô bạn của tôi là độc giả trung thành nhất, ủng hộ nhiệt thành nhất. Nhờ họ truyền sức mạnh, tôi thấy mình rất siêu phàm.
Đôi khi, tôi trộm nghĩ, nếu có một ai đó hoàn toàn xa lạ, vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa nhóm bạn chúng tôi, hay thậm chí là đọc được vài trang nhật ký của chúng tôi, thì hẳn họ phải bật cười vì toàn điều ngốc nghếch.
Nhưng với tôi, tất cả sự ngốc nghếch ấy lại rất vui.
Bạn thân mến, vũ trụ trao đến chúng ta những người bạn gái là để làm tất cả những điều ngốc nghếch mà vui vẻ này.
Tình bạn của con gái có phức tạp không?
Ngoài kia, người ta thường định kiến rằng con gái làm bạn với nhau không dễ. Nó đúng mà cũng không đúng, tuỳ vào từng thời điểm.
Tôi lại kể thêm về tình bạn giữa Monica, Rachel và Phoebe nhé ^^
Đầu tiên thì vào ngày Monica thông báo sẽ sống chung với Chandler, Rachel thản nhiên đồng ý, một chút cảm xúc tiếc nuối nào cũng không có. Điều đó khiến Monica khó chịu. Cô hụt hẫng khi nghĩ rằng, những thay đổi sắp tới đây chẳng có ý nghĩa gì với Rachel.
Rồi trong ngày Rachel chuyển đi, hai người có một trận tranh cãi nhỏ. Đôi bên nói ra nhiều điều mình không hài lòng về đối phương. Họ giận nhau đến nỗi không muốn nhìn mặt nhau.
Hay lần khác, khi Monica chuẩn bị kết hôn, cả Rachel và Phoebe đều mừng cho Monica, nhưng ở một khía cạnh nào đó, họ có hơi ghen tị.
Tình bạn của con gái có thể xuất hiện nhiều mâu thuẫn. Nhưng tôi không cho rằng, đó là đặc trưng nổi bật, mà ngược lại, mọi mối quan hệ đều phải đối diện với những khúc mắc và khác biệt, khi chúng ta là cá thể độc lập có chính kiến của riêng mình.
Cái làm tình bạn của con gái khó khăn hơn là… họ ngại nói ra sự thật.
Con gái biết quan sát những điều nhỏ nhặt, hay nghĩ ngợi lan man, dễ nhớ nhưng khó quên. Họ cảm nhận được đôi điều không hài lòng về đối phương, nhưng chẳng thể nói ra thành lời vì sợ làm đối phương bị tổn thương. Những vấn đề trong lòng họ cứ bị dây dưa mãi không ngừng rồi khiến họ mỏi mệt.
Một câu hỏi đặt ra mãi chẳng có câu trả lời… rằng: Làm sao để gỡ bỏ những khúc mắc ấy? Làm sao để tình bạn của con gái trở lại với ý nghĩa đơn thuần nhất?
Tôi nghĩ, đó là học cách thẳng thắn hoặc bỏ qua.
Như ở mâu thuẫn giữa Monica và Rachel tôi kể khi nãy, Monica đã hỏi thẳng Rachel tại sao lại thản nhiên đến vậy, khi hai người sắp không sống chung nữa? Rachel lúc ấy mới hiểu ra tầm quan trọng của vấn đề, và hai người ôm nhau khóc cho một “era” đã kết thúc.
Hay như trận cãi nhau trong ngày Rachel chuyển đi, Phoebe đã hỏi hai cô bạn về điều tốt của đối phương, họ đã kể ra những thói quen vô cùng nhỏ nhặt trong cuộc sống, từng khiến bản thân họ cảm thấy được quan tâm.
Cuối cùng, sự ghen tị của Phoebe và Rachel trước ngày Monica kết hôn, không phải vì họ giận Monica, mà vì họ buồn cho chính mình cũng đang lưng chừng mong ước sẽ kết hôn với người mình yêu thương.
Thực ra, chúng ta không cần cảm thấy giận bản thân vì nghĩ ngợi quá nhiều, hay có sự quan tâm quá tiểu tiết. Chúng ta càng không cần cố ép mình thay đổi.
Điều quan trọng là chúng ta học cách thẳng thắn đối diện vấn đề cùng đối phương, nếu cần giải quyết, hãy cùng giải quyết thật triệt để.
Hoặc là chúng ta học cách phân loại xem điều gì không thể thoả hiệp (những chuyện vượt qua giới hạn của lòng tự trọng và phẩm giá chẳng hạn), hay ngược lại là điều gì nên bỏ qua càng nhanh càng tốt (như đôi lúc nóng giận, đôi lời vô ý lúc vui quá đà,…).
Tóm lại là, nói được thì nói, quên được thì quên, quá tổn thương thì rời đi, nếu hạnh phúc thì gắng giữ lấy. Tình bạn của con gái cứ đơn giản như vậy thôi, thì sẽ tuyệt vời biết mấy.
Lời kết
Bản thân tôi muốn viết lá thư này, là vì tôi cũng may mắn có những người bạn gái hết lòng cổ vũ tôi, kiên nhẫn dìu tôi đi qua sóng gió trong cuộc sống. Sự thực là không phải chúng tôi không có bất kì mâu thuẫn hay cảm xúc tiêu cực nào. Trong quá khứ, có những tình bạn, tôi là người rời đi, lại có tình bạn, tôi là người ở lại.
Nhưng khi thời gian qua đi 7 năm, 10 năm, 15 năm, rồi tiệm cận cả 20 năm, mọi thứ đều lu mờ dần. Thứ còn lại lâu nhất trong tâm trí tôi là kỉ niệm chúng tôi từng có. Vì thế, lá thư này là một khía cạnh tích cực về tình bạn của con gái mà tôi muốn được chia sẻ và dành tặng cho những người đã từng, hoặc vẫn còn là bạn của tôi.
Rốt cục thì, mâu thuẫn giống như những hòn đá, còn tình bạn là cả con đường. Có thể đồng hành cùng nhau chính là điều vô cùng quý báu.
Bạn thân mến, chúc cậu cũng sẽ luôn có những tình bạn đáng trân quý nhé!
Thương gửi cậu,
Từ Thu.


