Xin chào, bạn thân mến,
Một ngày nào đó khi bạn bắt gặp 1 cửa hàng tạp hóa đã đóng cửa từ lâu, hãy thử 1 lá thư vào đó nhé! Rất có thể, lá thư ấy sẽ được gửi tới tương lai, hoặc là quá khứ, và biết đâu, ở một khoảnh khắc ngắn ngủi giữa dòng chảy thời gian, bạn sẽ nhận ra, lá thư ấy đã gieo duyên lành cho thế gian, giống như câu chuyện xảy ra vào đêm 13/9 của những năm 80, sẽ có “Điều kỳ diệu của tiệm tạp hoá Namiya” xuất hiện.
“Điều kỳ diệu của tiệm tạp hóa Namiya” là cuốn sách duy nhất không nằm trong đề tài trinh thám quen thuộc với tác giả Keigo Higashino. Và đối với riêng mình, cuốn sách luôn là cái tên đầu tiên được nhắc tới, khi có ai đó nhờ mình giới thiệu sách cho họ.
Mình nhớ, “Namiya” là một trong số rất ít cuốn sách trao cho mình cảm xúc háo hức chờ mong trong mỗi trang sách. Thời gian mình đọc cuốn sách này, khoảng năm 2019, buổi sáng đó, mình lái xe đến công ty trong tâm trạng vui vẻ, chiều đến, mình tập trung hoàn thành công việc được giao, và lại hăm hở lái xe về nhà. Tất cả chỉ bởi mình đang chờ đến lúc được nằm đọc tiếp cuốn sách này.
Những lần đọc lại về sau, mỗi lần, mình đều có những cảm nhận mới, ấn tượng mới. Cứ như thể là mỗi mảnh đời được kể trong “Namiya” đều mang nét nào đó tương đồng với chính người đọc. Bạn có từng nghĩ như vậy không? Và ngày hôm nay, trong trang viết tháng 8, mình mong viết lại tất cả những suy ngẫm rất cá nhân về cuốn sách tuyệt vời này, như một sự tri ân gửi đến cố nhà văn Keigo Higashino.
Điều đầu tiên, sự lựa chọn trong cuộc đời.
Cuộc đời luôn bày ra cho ta vô số sự lựa chọn. Chúng ta quá nhỏ bé để tham lam tất cả, đúng không, vì thế, ta sẽ phải đưa ra sự lựa chọn - lựa chọn 1 điều trước nhất và tạm gác lại, thậm chí là từ bỏ những lựa chọn còn lại. Trong dòng thời gian của quá khứ, tương lai, ta sẽ không bao giờ biết, lựa chọn mình nắm lấy ấy giúp mình đạt được gì hay để vụt mất điều gì.
Giống như chị vận động viên Olympics lựa chọn có nên bỏ thi để chăm sóc người yêu lâm bệnh nặng hay không. Anh nhạc sĩ làng chài lựa chọn có nên theo đuổi đam mê âm nhạc không có triển vọng hay không. Cậu con trai lựa chọn có nên bỏ trốn theo bố mẹ sau khi công ty gia đình phá sản hay không. Người mẹ trẻ lựa chọn có nên sinh con hay không, khi chính mình đã lâm vào đường cùng. Một cô gái lạc lối phải lựa chọn những hướng đi cần thiết để thay đổi cuộc đời.
Đứng trước những sự lựa chọn, dường như có ý nghĩa cả cuộc đời, nhân vật trong cuốn sách hay cả mỗi chúng ta đều không thể quả quyết ngay lập tức. Chúng ta chần chừ, lưỡng lự. Chúng ta nghĩ đến vô vàn rào cản không thể thấy rõ, như nỗi sợ thất bại, sự mềm yếu, tình yêu dành cho gia đình, cái nghèo,…
Nhưng rồi, cái gì đến ắt phải đến. Khoảnh khắc ta cần đưa ra quyết định, chẳng còn tồn tại điều gì quan trọng hơn mong muốn của chính chúng ta. Hãy chỉ lựa chọn theo điều trái tim đang thôi thúc. Có thể làm được như vậy đã là may mắn lớn nhất cuộc đời rồi.
Điều thứ 2, dù thế nào cũng phải sống.
Trong số tất cả lựa chọn mà cuộc đời trao mình, chúng ta, dù có mỏi mệt, đau khổ ra sao, tuyệt vọng tới mức nào cũng hãy chọn được sống.
Như người mẹ trẻ dù phải sống kham khổ, vẫn chọn tiếp tục sống, với tinh thần sẵn sàng chịu đựng bất cứ điều gì để con được hạnh phúc. Như cậu con trai dù phải “phản bội” cha mẹ, vẫn chọn rời đi, bỏ lại danh tính cũ, để sống cuộc đời bình thường, không phải trốn tránh chui lủi nữa.
Khi lựa chọn được sống, chúng ta không bao giờ hay biết mình đã mất đi hay đạt được điều gì. Nhưng chỉ cần được sống, mọi việc trên đời đều là có cơ hội trở nên tốt hơn.
Để rồi đến một ngày nào đó ở nửa cuối chặng đường đời, ta nhìn lại những gì mình đã đi qua và cảm thán “Lựa chọn không phải lúc nào cũng tốt đẹp, nó có đúng và có sai, nhưng vì đã dũng cảm lựa chọn thì không phải mang nuối tiếc”.
Điều thứ 3, mở lòng trao đi là động lực sống
Khi bắt đầu mở dịch vụ “gỡ rối tơ lòng”, ông Namiya đã tìm thấy động lực sống trở lại. Dù cho câu hỏi có đánh đố tới đâu, ngốc nghếch với đầy sự trêu chọc thế nào, ông vẫn nghiêm túc trả lời thật cẩn thận. Những câu trả lời của ông, không phải câu nào cũng khiến người nhận vui vẻ. Thậm chí bản thân ông, cũng từng đắn đo đến thức trắng đêm, còn các con của ông thì mong bố ngừng việc vô ích này lại.
Đó là sự lựa chọn của ông Namiya.
Và cũng là sự lựa chọn của mình.
Để kể thêm về bài học thứ 3 này, mình xin được kể lại câu chuyện đã nhắc ở CHUNG đôi lần. Rằng những năm 2020, 2021, tình trạng sức khoẻ tinh thần của mình khá tệ. Mỗi đêm khuya tắt đèn là vô vàn điều tiêu cực ập tới. Có những ngày nắng chói chang, mà mình cứ ngồi khóc mãi không ngừng. Mình cứ sống trong một hiện tại mà không biết trông chờ điều gì vào tương lai. May mắn thay, ấy lại là lúc mình xây dựng CHUNG.
Mình đã viết mỗi ngày dưới dạng những lá thư rồi đăng tải lên blog CHUNG. Mình viết về những suy nghĩ tản mạn bủa vây lấy mình. Mình cứ trút nỗi đau của mình xuống từng con chữ. Rồi mình mở email riêng để nhận thư từ người lạ. Ý tưởng này xuất phát chính từ việc ông Namiya đã làm.
Xuyên suốt quá trình tự viết rồi lại nhận thư từ người lạ, mình dần có động lực sống hơn. 3, 4 năm sau cột mốc ấy, vẫn có những thời điểm mình muốn “buông tay”, nhưng mình đã nghĩ được là - Biết đâu có người sắp gửi thư cho mình, hay biết đâu, lá thư mới đăng lên sẽ tạo nên một chút thay đổi ở đâu đó.
Mình cứ bám víu lấy những mong mỏi ấy, và tiếp tục đến giờ. Bây giờ, mình muốn được sống tiếp. Vì mình đã sống tiếp nên mình cũng nhận lại được nhiều điều ý nghĩa. Đó là trải nghiệm trong những chuyến đi mới, mình đã được gặp và học một thầy giáo rất giỏi, giúp mình yêu thích việc học, tò mò với nhiều thứ trong cuộc sống này hơn. mình đọc nhiều cuốn sách hay khiến mình cười vui vẻ. Và mình tiếp tục gửi tất cả những “cái sống” mà mình có vào lá thư gửi đến những người xa lạ.
Hạnh phúc lắm mọi người ạ.
Điều thứ tư, tình yêu là tạo nên điều kỳ diệu
Văn học chưa bao giờ ngừng tôn vinh tình yêu, và cuộc đời này cũng vậy.
Tình yêu trong “Điều kỳ diệu của tiệm tạp hóa Namiya” rộng lớn lắm.
Là tình yêu đôi lứa của cô vận động viên Olympics.
Là tình yêu cha mẹ dành cho con cái trong câu chuyện của anh nhạc sĩ, của cậu học sinh bỏ trốn, của người mẹ trẻ đơn thân.
Là tình yêu giữa những người xa lạ khi anh nhạc sĩ cứu cậu bé ở trại trẻ, gia đình cô vận động viên cưu mang nữ học sinh lạc lối.
Là tình yêu của những cậu chàng ngỗ nghịch dành cho trại trẻ mô côi đã nuôi nấng mình.
Là tình yêu với cuộc đời của cụ Namiya Yuji - Chủ tiệm tạp hoá Namiya sẵn lòng trả lời mọi băn khoăn của mọi người và bà Minaduki Akiko - Người phụ nữ mà bạn sẽ chỉ gặp thoáng qua trong cuốn sách này. Chính nhờ tình yêu cuộc đời mà họ gửi lại, điều kỳ diệu mới xảy ra để kết nối quá khứ, hiện tại cùng tương lai.
Và cho đến khi cuốn sách này dần khép lại, chúng ta sẽ còn được cảm nhận một tình yêu nhẹ nhàng dành cho bản thân mình. Nó giúp ta vững lòng hơn trước một tấm bản đồ cuộc đời, hãy còn trắng xoá.
“Bởi vì còn là giấy trắng nên bạn có thể vẽ bất kì bản đồ nào. Tất cả là tuỳ ở bạn. Mọi thứ đều tự do, khả năng là vô tận. Điều này thật tuyệt. Tôi mong bạn hãy tin vào bản thân và cháy hết mình với cuộc đời”.
Đó chính là điều kỳ diệu của tiệm tạp hoá Namiya.
Thương gửi bạn, từ Thu.


