Mọi người thấy vui khi mình hoàn thành 2 trang viết của hôm nay, nhưng rồi lại thấy nản khi ngày mai chẳng có gì đổi khác. Vẫn là viết những cảm xúc lặp đi lặp lại, vẫn là kể những trăn trở không tìm thấy lời giải đáp.
Chúng ta thấy nản không phải vì ta không thích viết, mà là vì ta không nhìn thấy kết quả gì sau khi đã viết mỗi ngày.
Mình hi vọng lá thư ngày hôm nay sẽ đến với bạn đúng thời điểm bạn đang nản lòng nhất. Mình muốn nói rằng: Đừng tập trung vào kết quả, hãy tận hưởng quá trình bạn viết mỗi ngày.
Bộ phim “About Time” công chiếu năm 2013, kể về cuộc sống của anh chàng Tim sau khi phát hiện mình có khả năng du hành thời gian. Anh đã tận dụng lợi thế này để thay đổi quá khứ. Anh biết rằng, anh có thể dễ dàng sống lại ngày hôm đó, thậm chí là bao nhiêu lần cũng được, nên anh chẳng cần phải tiếc nuối thời gian qua đi.
Cho đến một ngày, sự thật được hé lộ, việc du hành thời gian của Tim vốn dĩ không phải vô tận. Sẽ có những cột mốc trong đời khiến anh không thể quay lại quá khứ như ý muốn. Vậy nên, vào lần cuối gặp người cha đã mất, cha đã dạy anh một cách khác để sử dụng khả năng của mình. Nghe lời cha, anh không còn chăm chăm muốn thay đổi quá khứ, mà ngược lại, anh sẽ tận hưởng cơ hội được sống hai lần. Ở lần đầu tiên, anh vẫn là một người bình thường, sáng dậy muộn sẽ vội vã chạy đi với miếng bánh trên miệng và áo quần xộc xệch, và ở lần thứ hai, anh sẽ đứng lại 10 giây ngay giữa lúc vội vã ấy để nhìn những con người ở quanh mình, để mỉm cười tận hưởng và để ghi nhớ khoảnh khắc hiện tại vào tâm trí.
“Chúng ta đều đang du hành thời gian cùng với nhau, mỗi ngày. Tất cả những gì chúng ta có thể làm là cố gắng hết mình tận hưởng hành trình tuyệt vời này”.
Mình nhắc đến Tim ở đây, bởi mình ấn tượng mãi với giây phút gần kết thúc, anh đứng khựng lại để ngắm hiện tại đang trôi. Việc viết mỗi ngày với mình cũng là cái khựng lại giống như Tim.
Mình viết mỗi ngày bằng bút và sổ, rất chậm chạp mới xong được 2 trang, nhưng chính lúc mình chậm chạp ấy, mình đã bình tĩnh, bớt lo âu hơn.
Hằng ngày, não mình phải nạp vô số thứ, quan trọng có, tào lao cũng có, khi mình viết xuống những thứ dồn ứ trong đầu, thì mình đã thấy nhẹ nhõm hơn.
Mình không nghĩ, mọi việc chúng ta làm đều sẽ phải mang đến kết quả đúng như mình kì vọng. Việc viết ra vốn dĩ là không thay mình giải quyết được vấn đề gì cả. Như mình nè, bị trầm cảm nhẹ và rối loạn lo âu. Ừ, viết mỗi ngày mấy năm nay rồi cũng vẫn không thể hết bệnh, nhưng mình cứ viết tiếp thôi. Điều giữ mình còn tiếp tục viết là trong khoảnh khắc ở hiện tại đó, mình không cần lo trước lo sau mà để dòng suy nghĩ dẫn dắt mình một cách tự do. Đôi khi, những con chữ ngẫu hứng khiến mình phải tự bất ngờ về bản thân. Woww, thì ra mình có khía cạnh thế này, thế kia.
Hay như hôm nay, trời đổ cơn mưa rào, mình ra ngoài, chạy nhảy trong làn nước trắng xoá. Mình chẳng kì vọng gì ở cơn mưa cả. Nó giúp gì được cho mình đâu! Nhưng sau khi trở lại từ trong cơn mưa, mình lại cảm nhận sự tự do như vừa bứt khỏi sợi dây ràng buộc của chuẩn mực làm người lớn, mình vui vẻ, phấn khởi hẳn lên. Lúc này, mình đã nghĩ, nếu ngày mai tỉnh dậy, mình vẫn u sầu và lạc lối thì cũng chẳng sao, bây giờ, niềm vui đã đủ đầy rồi.
Kì thực, mỗi một việc ta làm cho bản thân mình đều là mảnh ghép không vô ích, chỉ là bạn không thể biết hết mọi điều sẽ đến với mình trong tương lai. Vì thế, đừng tập trung vào kết quả, hãy tận hưởng quá trình. Viết mỗi ngày cũng là thế, chỉ cần có thể mở sổ ra, cầm bút lên và viết ngẫu hứng gì đó thôi, chỉ riêng hành động ấy thôi đã đủ cho ta tận hưởng rồi. Còn để biết là viết ngẫu hứng gì thì mình cũng đã chia sẻ trong video trước, mời bạn cùng ghé xem~
Bạn thân mến,
Khi mình viết lá thư này, mình cũng kì vọng kết quả là sẽ đưa ra những giải pháp thật cụ thể, giúp bạn dễ ứng dụng, nhưng càng viết, nội dung tự nó dẫn đi một lối khác hoàn toàn. Thế là lá thư đến tay bạn bây giờ, chỉ còn lại... không hơn một lời nhắn nhủ rất đơn thuần. Dẫu vậy thì mình rất mong, nó vẫn có thể khơi gợi điều gì đó để bạn muốn viết trở lại.
Hãy viết nhé, không vì gì cả.
Thương gửi bạn, từ Thu.


