Trang viết tháng 7: Chiếc tivi ăng ten của những năm 2000
Ngày hôm nay, tự nhiên mình rất nhớ chiếc tivi ăng ten của những năm 2000 ^^ Bạn có từng thấy nó chưa? Hãy cùng ôn lại kỉ niệm nhé!
Xin chào bạn thân mến,
Cách đây 25 năm thôi, mà đã từng có một thời hoàn toàn khác bây giờ. Khác đến nỗi mình cảm thấy rất đỗi xa lạ, mỗi khi nhớ về. Dù rằng, mình chính là đứa trẻ đã trải qua trọn vẹn thời ấy, giống như các bạn thế hệ 9x khác.
Ngày hôm nay, tự nhiên mình rất nhớ chiếc tivi ăng ten của những năm 2000.
Đó là chiếc tivi thùng, nặng nề, cục mịch với cái đuôi dài, màn hình cong cong.
Phía sau nó được nối một sợi dây màu đen, cứng, dày, kéo thẳng từ ăng ten trên mái nhà xuống.
Nhớ năm mình lớp 1, lớp 2, tivi chỉ xem được các kênh V1, V2, V3 là chủ yếu. Nếu khi nào muốn xem kênh khác, thì mình phải ở trong nhà, còn anh mình sẽ chạy ra ngoài xoay ăng ten.
“Chưa được! Nhiễu rồi! Quay thêm đi! Không, quay lại một tí! Quá rồi! Quay lại quay lạiiii”
Những tiếng hét âm vang khắp nhà, chẳng phải cãi gì nhau, mà là để đưa chỉ đạo tại chỗ cho người ở ngoài xoay ăng ten cho chuẩn. Khốn nỗi, xem được kênh này nét, thì chắc chắn sẽ có kênh khác bị nhiễu. Oái oăm lắm.
Đôi kỉ niệm vui
Năm 2002, mình xem World Cup cùng bố và anh trai. Mùa bóng mình nhớ nhất, chắc sẽ là suốt cuộc đời này quá, bởi vì mình vốn dĩ không xem bóng đá, cũng không biết gì về bóng đá cả. Hình tượng sâu đậm nhất trong lòng mình về bóng đá chắc là đội tuyển Brazil có Ronaldo, Ronaldinho, và màu vàng, màu xanh trên đồng phục của đội bóng. Không biết có người bạn cùng thời nào ở CHUNG còn xem bóng đá đến năm nay, có thể kể cho mình biết, là bóng đá hiện tại và hồi ấy có còn giống nhau không?
Chuyện về chiếc tivi ăng ten thì không thể không nhắc đến vụ “chiến tranh” tranh giành tivi.
Có một hồi, anh mình rất “tốt bụng” trong ngoặc kép nha, hay cho phép mình đi chơi sau giờ học, cứ để mình sang nhà hàng xóm đến tận giờ ăn cơm mới gọi về. Mãi sau mình mới biết là vì anh thích xem bộ phim gì đó, được chiếu cùng giờ với “Tể tướng Lưu Gù”, anh phải đuổi mình đi, chứ không là mình ăn vạ đòi xem “Tể tướng Lưu Gù”.
Có năm ấy, kênh Hà Nội chiếu bộ phim “Ỷ thiên đồ long ký”. Mình thích phim này lắm, mà tivi lại không bắt được kênh Hà Nội. Một hôm, đã 10 giờ đêm rồi, mình còn ngồi nhìn cái tivi nhiễu, chỉ nghe văng vẳng tiếng nhật vật nói chuyện, mình nhớ như in là khoảng tập 19, khi Trương Vô Kị giải cứu núi Võ Đang khỏi tay của Triệu Mẫn. Cơ mà vì không xem được hình nên bố mẹ mình mắng, bắt tắt ti vi đi ngủ. Mình ức quá, gào khóc ầm ĩ.
Chẳng nhớ sao mà sau đó, kênh Hà Nội lại xem được, nên mình đã được xem tiếp bộ phim một cách đàng hoàng. Mình thích đến nỗi, mỗi tối xem xong, lên phòng đi ngủ còn ngồi trong màn để chép lại từng tập nữa.
Cái thú vị của việc xem tivi ăng ten là mình không tua nhanh, không tăng tốc độ được. Chi tiết nào cũng phải xem, nên nhớ rất kĩ. Bây giờ, mình muốn xem Ỷ thiên đồ long ký thì chỉ cần lên Youtube là có cả bộ, nhưng thói quen ngồi xem ngấu nghiến, sợ bị hết, mà hết rồi thì tiếc, chẳng bao giờ còn lại nữa. Vĩnh viễn là mất rồi.
Hồi mình học còn đi học từ tiểu học đến hết cấp 3, hiệu lệnh đi học bài buổi tối của mình, không bao giờ là tiếng nhắc nhở của bố mẹ. Chỉ đơn giản là 7 giờ đúng, nhạc hiệu thời sự vang lên thì tự động vào bàn ngồi. À lại nói, hồi nhỏ, mình thắc mắc “tại sao lại gọi là thời sự, mà không phải là thầy sự?” không có nguyên do gì đâu, chắc hồi nhỏ chỉ biết đến chữ “thầy”, mà không biết chữ “thời” nghĩa là gì.
Với những hạn chế của tivi hồi ấy, mình đã làm gì trong những lúc không có gì xem nhỉ? Mình không nhớ chính xác nữa. Hình như là đọc báo Nhi Đồng, rồi chơi búp bê, tự cắt quần áo của mình ra để làm váy cho búp bê chẳng hạn. Cơ mà, không biết các bạn 9x có giống mình không, rất thích bật tivi để đó.
Tiếng tivi như âm thanh đại diện của gia đình, của kỉ niệm, của thời thơ ấu, của sự bình yên trong ký ức. Rất nhiều mảnh kỉ niệm rời rạc còn đọng lại trong tâm trí mình, mà mình đang cố kết nối lại với nhau, trong những trang viết hàng tháng.
Bạn có muốn nghe thêm không? Xin hãy cho mình biết để mình có động lực kể thêm nha~
Và nếu bạn cũng có những kỉ niệm đáng nhớ với chiếc tivi ăng ten, xin hãy chia sẻ cùng mình nhé. Coi như là được cùng nhau lưu giữ quá khứ ^^
Chúc bạn mỗi ngày đều vui vẻ.
Thương gửi bạn, từ Thu.


