Trang viết tháng 5: Cảm nhận về "Kiki's Delivery Service"
Bộ phim này đã đến với mình đúng thời điểm mình cần...
Xin chào bạn thân mến,
Kiki’s Delivery Service được ra mắt tại Nhật Bản vào tháng 7 năm 1989, kể về hành trình trưởng thành của cô bé phù thuỷ trẻ tên là Kiki. Khi vừa tròn 13 tuổi, Kiki rời khỏi gia đình và làng quê của mình, để đi tìm một vùng đất mới, nơi cô kì vọng sẽ yêu mến và gắn bó với nó thật dài lâu, cùng tạo dựng một cuộc sống độc lập và đánh dấu cột mốc trưởng thành vô cùng quan trọng.
Trên hành trình ấy, Kiki mang theo lòng nhiệt huyết, sự quyết tâm, rồi có cả những lung lay khi đứng trước lối rẽ khó khăn mà cuộc sống thử thách cô. May mắn là Kiki đã dần tìm lại được con đường đúng đắn dành cho mình, với lòng kiên định của chính cô cùng sự hỗ trợ của rất nhiều người tốt bụng xung quanh. Cuối cùng, cô đã được hạnh phúc khi tìm ra ý nghĩa sống cho bản thân.
Đến giữa tháng 5 này, khi Kiki’s Delivery Service được công chiếu lại tại các rạp chiếu phim, mình mới được xem bộ phim lần đầu tiên ấy mọi người. Và thật sự biết ơn khi bộ phim đã xuất hiện đúng thời điểm với mình. Sau khi xem bộ phim, trong lòng mình được gợi lên rất nhiều cảm xúc quý giá, mà lâu nay đã lạc mất.
Với tất cả sự rung động dành cho câu chuyện tuyệt vời của Studio Ghibli, hôm nay, mình dành trang viết kết thúc tháng 5 để chia sẻ cảm nhận về bộ phim! Mình xin phép chia sẻ trước ở đây, và rất mong được lắng nghe những chia sẻ của bạn nữa nhé, bạn thân mến
Ba giai đoạn với một con người
Ấn tượng mạnh nhất của mình với tổng thể cả câu chuyện của Kiki, chính là chỉ trong 1 tiếng 40 phút, Studio Ghibli nói chung và đạo diễn Hayao Miyazaki nói riêng đã khắc hoạ được 3 giai đoạn quan trọng với một con người.
Bắt đầu là khi ta trẻ và tích cực, được lớn lên trong tình yêu thương của gia đình, làng xóm, rồi đến khi ta bước ra thế giới bao la, đón những trải nghiệm mới, cuối cùng là khi ta học hỏi từ chính trải nghiệm mình từng có để ngày càng trưởng thành hơn, biết tìm thấy hạnh phúc và sự thanh thản trong cuộc sống bình thường này.
Và chúng ta hãy cùng đi lại 3 giai đoạn của Kiki cũng như mỗi chúng ta xem có đúng là rất đồng điệu không nhé!
Giai đoạn đầu tiên đầy háo hức
Giai đoạn đầu tiên, Kiki của tuổi 13, trẻ trung, rạng rỡ. Từ trong vòng tay của gia đình, sự quan tâm của làng xóm, cô bé hào hứng bước vào cuộc đời mới với thật nhiều hoài bão, kì vọng.
Kiki khi ấy cũng giống như mình của năm 18 tuổi, vào ngày mùng 7 tháng 9 năm đó, đã rời nhà đi lên thành phố học đại học. Cảm xúc trong mình vừa háo hức, mong chờ cơ hội khẳng định bản thân, chứng minh sự tự lập của mình, nhưng đồng thời, cũng vừa lo sợ, bỡ ngỡ, choáng ngợp trước sự khác biệt của thành phố lớn và quê nhà quen thuộc. Mình đã khóc đến 3 lần, trong tuần đầu tiên ở Hà Nội. Không phải bị bắt nạt hay khổ sở gì, chỉ là khác biệt quá nên rất muốn khóc thôi.
Nhưng đâu đã hết, trong hình ảnh của Kiki vẫn còn có chính mình năm 22 tuổi, vừa tốt nghiệp đại học xong, nên rất sẵn lòng dành toàn bộ tâm sức cho công việc được giao. Giống như Kiki mong chờ từng vị khách lướt qua trên phố, mình cũng chỉ mong làm sao được làm thật nhiều việc để cảm thấy mình có ích, mình đang được việc, đang được cống hiến.
Cảm giác mới mẻ, đầy năng lượng giống như dòng suối mát lành, trong veo mà mỗi chúng ta chỉ có thể trải qua mỗi khi bước vào lối rẽ hoàn toàn mới trong cuộc sống. Bây giờ, nếu được quay lại khi đó, mình vẫn còn cố hơn nữa để được sống trọn từng giây phút ấy. Bạn thân mến, cậu có nghĩ vậy không?
Giai đoạn thứ 2 với nhiều trải nghiệm mới
Khi Kiki đến với thành phố biển mà cô từng mơ về, niềm vui tràn đến bên cô như từng đợt sóng bạc. Kiki cũng rất may mắn gặp được nhiều người tốt bụng, họ quan tâm và muốn kết bạn với cô. Kiki được làm công việc mình giỏi nhất, nên vui đến độ muốn nhảy nhót. Chắc chắn là cô bé đã đặt nhiều hi vọng vào một tương lai thành công giúp nhiều người gửi đi những món quà quan trọng.
Tuy nhiên, những khó khăn sớm xuất hiện như người bạn đường song hành của niềm vui mới mẻ kia. Đó là những bóng hình lướt qua trên phố, chẳng ai hỏi tới “dịch vụ chuyển phát của Kiki là gì?. Tệ hơn nữa là một lời từ chối lạnh lùng được bỏ lại ngoài cửa.
Ở đoạn phim ấy, chúng ta có thể thấy rõ sự đối lập đến gay gắt, một bên là phía trong căn phòng sáng đèn ấm áp, đông vui, còn một bên phía ngoài ngôi nhà, trời đang tối sầm cùng cơn mưa như trút và chỉ có mình Kiki đứng đó.
Cô bé trở về giữa cơn mưa lớn với sự thất vọng còn lớn hơn. Thất vọng ấy, có lẽ vì đã chứng kiến tình yêu thương của bà đã không chạm đến cháu gái, cũng có lẽ là vì cảm nhận niềm hi vọng của bản thân dần tan vỡ sau một nhiệm vụ đầy tâm huyết nhưng không thể kết thúc trọn vẹn.
Khi về đến nhà, Kiki lại tiếp tục bỏ lỡ cuộc hẹn với người bạn mới. Rồi không lâu sau, cô mất đi năng lực bay lượn trong sự ngỡ ngàng. Mình nhớ chi tiết, cô bé đã phát sốt sau trận mưa ấy, nhưng thứ làm cô đổ gục chắc chắn không phải cơn sốt và trận mưa nữa.
Theo dõi đoạn phim này, mình cứ tưởng, mình sẽ hoàn toàn tỏ tường khó khăn của Kiki, như cách mình phân tích mô típ của một bộ phim điện ảnh, mình lại tưởng mình sẽ chẳng cần bất ngờ, vì Kiki hay mình hay bất cứ ai cũng đều trưởng thành theo cách đầy tổn thương thế.
Nhưng hoá ra không phải, cách kể chuyện chậm rãi của đạo diễn Hayao Miyazaki mang tới cho mình nhiều cảm xúc hơn mức lí trí có thể dự đoán. Bởi rằng, chứng kiến câu chuyện xảy ra với Kiki, mỗi chi tiết, mỗi cảm xúc đều là một vòng quay của cuộn phim ký ức, đưa tâm trí mình tua nhanh 10 năm tuổi 20, kể từ khi tốt nghiệp đại học và bước vào xã hội.
10 năm đã qua ấy, mình cũng như Kiki, có khi phấn khích trong sự mới mẻ, cũng có khi khóc thê thảm trong thất bại. 10 năm tuổi trẻ, có được, có mất. Mình vẫn là một cá thể nhỏ bé trong 8 tỷ con người trên thế giới này,
Mình cảm thấy, lòng nhiệt huyết từng cháy bừng như lửa đỏ, lý trí từng sáng rõ mục tiêu tương lai, nay bị va chạm với muốn kiểu gian truân, mà mài mòn hết phần sắc cạnh. Sự mới mẻ rời đi, sự ổn định đang phủ lấy ngày rộng tháng dài.
Giờ nhìn lại kỉ niệm, mình nghĩ, chỉ cần không cảm thấy hối tiếc thì đã là thành công rồi.
Trở lại với chi tiết Kiki mất đi khả năng bay lượng thiên phú. Mình chợt giật mình, nhớ rằng bản thân trong hai năm trở lại đây cũng mất đi sự nhạy cảm với cảm xúc và con chữ mình từng tự hào. Thật oái oăm biết mấy.
Giai đoạn 3 là khi biết chấp nhận và vực dậy
Khi Kiki không còn bay lượn được nữa, người bạn Ursula - cô bé họa sĩ sống ở trong rừng, đã nói với Kiki rằng là:
“(Khi không vẽ được nữa) thì chị không cố vẽ nữa. Chị sẽ ra ngoài, đi dạo thật lâu, ngắm nhìn cảnh vật xung quanh rồi ngủ trưa một chút. Không làm thêm gì cả. Rồi tự nhiên, chị lại vẽ được thôi”.
Bản thân mình, khi ngồi trước các trang giấy trắng, chẳng còn viết được đôi dòng thơ, chẳng còn ngẫm được chi tiết hay trong bộ phim yêu thích, cũng cảm thấy vô cùng bất lực. Mình tự hỏi là “bây giờ mình nên làm gì, khi mình chẳng còn gì để viết?”
Nghĩ mãi nghĩ mãi, nhưng thay vì là cứ cố ép bản thân phải tiếp tục viết ra những cảm xúc không có thật, thì mình cũng đã quyết định dừng viết một thời gian ngắn.
Tiếp tục với câu chuyện của Kiki, có một chi tiết vô cùng quan trọng khác mình cần nhắc tới, chính là khi cậu bạn Tombo gặp nguy hiểm, Kiki đã tập bay trở lại trên cây chổi lau, đúng đó, là một cây chổi lau lấy vội, chứ không phải cây chổi tự làm nữa. Cô bé chập chững bay lại, còn đâm vào người qua đường, còn bay lệch hướng, nhưng cô bé vẫn bay đến khi cứu được bạn của mình.
Kết thúc tuyệt đẹp giúp mình tin rằng, chúng ta có thể vượt qua khoảng chững của bản thân khi tìm được một động lực đủ lớn, đủ quan trọng. Tuy nhiên, mình cũng trăn trở không biết trong đời thực này, động lực của mình là gì? Đi đâu để tìm ra chúng?
Bạn có thể thấy, gần đây, mình viết về chủ đề xây dựng thói quen viết mỗi ngày. Đó là cách mình đã làm để không từ bỏ việc viết, tức là khi mình không còn suy tư sâu xa, thì mình viết về thứ khác cụ thể và gần gũi với mình hơn. Vả lại, mình cũng không từ bỏ việc chờ đợi cảm xúc quay lại với mình. Mình vẫn chờ một ngày, mình sẽ lại cảm nhận được cuộc sống và viết theo cách mình vẫn thích.
Lời kết
Bạn thân mến,
Trang viết hôm nay mình đã nói về bộ phim Kiki’s Delivery Service và bản thân mình rất nhiều rồi. Mình hi vọng, phần còn lại sẽ là suy ngẫm và chia sẻ của bạn, mình mong có thể lắng nghe từ bạn.
Nếu bạn cũng đang cảm thấy “mất nhiệt” với công việc, hay một sở thích đã gắn bó cùng bạn lâu nay, thì cũng đừng ép buộc bản thân nhiều quá nhé ~
Có lẽ, bạn đang ở một nơi nào đó ở giai đoạn 2, giai đoạn 3. Hãy kiên nhẫn với bản thân nhé. Cứ nghỉ ngơi đi, cứ ra ngoài kia, nhìn thế giới và sống thôi, không làm gì cả.
Chúng ta hãy cứ tin là trái tim mình rồi sẽ lại tìm thấy thứ khiến nó đập rộn ràng nhé, được chứ?
Thương gửi bạn,
Từ Thu.


