Không biết viết gì? Đây là 3 cách dễ nhất để bắt đầu viết mỗi ngày
Khi bắt đầu, mình cũng cảm thấy khó để viết được nhiều. Nhưng tự mày mò tìm cách, thì giờ mình cũng tìm được những cách rất dễ để viết mỗi ngày. Hãy cùng đón đọc nhé!
Xin chào, bạn thân mến,
Cậu có ái ngại khi ngồi trước màn hình trắng trơn, một cuốn sổ trống trải không? Có lẽ chính sự trống rỗng ấy đã cản tay viết của rất nhiều bạn, giống như một chia sẻ mà mình từng đọc được thế này. Bạn ấy được chẩn đoán là trầm cảm và rối loạn lo âu. Bác sĩ có khuyến khích bạn tập viết nhật ký để giải toả cảm xúc, nhưng bạn lại không biết bắt đầu viết từ đâu.
Mình đồng cảm với sự khó khăn khi được chẩn đoán là trầm cảm và rối loạn lo âu, mình cũng từng như vậy vào khoảng cuối năm 2020. Lúc ấy, phải thừa nhận bản thân “bị ốm” vừa mang đến sự nhẹ nhõm, vừa mang đến sự trống trải.
Trong nhiều năm trước đó, mình viết nhật ký chỉ theo một cách ngẫu hứng, khi có khi không. Phải đến đầu năm 2021, mình mới bắt đầu viết đều đặn hơn mỗi tuần, và đến giữa 2023, mình bắt đầu viết mỗi ngày.
Ở những bước đầu tiên xây dựng thói quen, mình cũng cảm thấy khó để viết được nhiều. Nhưng cứ đi rồi đến ấy mọi người~ Mình mày mò tự tìm cách để lấp đầy 3 trang giấy. Và sau đây chính là 3 kỹ thuật đơn giản nhất mình đã sử dụng. Bạn thân mến, mình không có tên gọi chuẩn cho kỹ thuật mình chia sẻ, chúng đều là cách thức mình tự chiêm nghiệm, áp dụng qua thời gian. Vì thế, mình càng hi vọng nó sẽ thực sự hữu ích với cậu, hoặc ít nhất, sẽ giúp gợi cho cậu ý tưởng nào đó, để tự tìm ra cách viết mà cậu thoải mái nhất!
Kỹ thuật miêu tả
Khi bắt đầu viết, cách dễ nhất để bắt đầu chính là dùng những thứ ở ngay xung quanh mình. Cậu có thể bắt đầu ngay bằng việc miêu tả một cái gì đó ở gần cậu lúc ấy.
Hãy thử nhìn ngắm khung cảnh xung quanh cậu hiện tại, đó là một căn phòng như thế nào, ngoài cửa sổ có cảnh vật ra sao? Miêu tả lại những điểm khiến cậu chú ý nhất.
Hãy thử miêu tả cảm xúc của cậu ngay lúc ấy, một cách chân thành, không phán xét, để nhận diện xem mình đang thế nào?
Kỹ thuật này mình lấy cảm hứng từ một chi tiết trong cuốn “The Artist Way”. Như từng nhắc cùng mọi người, mình từng đọc cuốn ấy lâu lắm rồi. Điều còn đọng lại sau khi đọc xong không nhiều, trong đó, mình nhớ nhất là chi tiết tác giả Julia Cameron kể về trải nghiệm khi ngồi viết mỗi sáng cạnh cửa sổ, bà nhận ra ngọn núi bên nhà luôn có sự thay đổi liên tục. Lúc ấy mình nghĩ, ừ thì mình cũng có thể viết lại sự thay đổi của vườn rau cạnh nhà xem.
Sau này mình đọc thêm 2 cuốn sách là “Để trở thành nhà văn” và “Óc sáng suốt”, tác giả Thu Giang Nguyễn Duy Cần cũng nhắc tới kỹ năng quan sát. Ông đề cao tầm quan trọng của khả năng này. Khi ta quan sát thật kỹ những thứ xung quanh, ta sẽ tìm ra điểm khác biệt mà không ai nhận ra.
Đối với mình, việc quan sát là cách mình góp nhặt tư liệu sống, rồi khi miêu tả lại, mình có thể tạo ra một thế giới nho nhỏ mà mình được tự do lang thang trong đó. Cậu hãy thử nhé~
Kỹ thuật kể chuyện
Ở kỹ thuật kể chuyện, mình lấy nền tảng từ nhật ký biết ơn. Có một hồi, mình hay viết nhật ký biết ơn, nhưng chỉ gạch đầu dòng là không đủ. Mình thích kể lại những câu chuyện mà mình biết ơn, để nhớ không quên từng chi tiết mình đã trải qua.
Nếu cậu muốn thử kỹ thuật này, hãy bắt đầu một cách rất đơn giản là kể lại tập phim cậu mới xem, kể lại đoạn truyện cậu vừa đọc, hay kể lại chuyện gì đó đã diễn ra trong ngày. Vẫn là những thứ rất gần gũi, nhưng khi kể lại, cậu sẽ cảm nhận chuyện bình thường trở nên đặc biệt hơn.
Hơn nữa, quá trình kể vắn tắt về cuốn sách, bộ phim hay cuộc sống đều có thể giúp cậu rèn luyện sự tập trung, giúp trí nhớ tốt hơn và biết sắp xếp vấn đề một cách lớp lang hơn.
Kỹ thuật viết thư
Cuối cùng là kỹ thuật viết thư. Đây là cách mình làm nhiều nhất, thường xuyên nhất trong suốt 5 năm xây dựng CHUNG.
Bởi nghĩ rằng mình đang viết cho một người và chỉ một người sẽ đọc nó sẽ giúp chúng ta cởi bỏ áp lực khi viết. Đồng thời, hình thức của những lá thư cũng mang tới cho cậu cảm giác thân thuộc và an toàn hơn để thành thật với bản thân.
Mình có cảm hứng viết thư khi đọc cuốn sách “Điều kỳ diệu ở tiệm tạp hoá Namiya”. Mình thích ý tưởng mà ông Namiya đã thực hiện. Nhận mọi lá thư từ một sự bông đùa đến câu chuyện nghiêm túc và trả lời nó thật chân thành.
Những lá thư của ông Namiya đã góp phần thay đổi cuộc đời rất nhiều con người. Còn với mình, những lá thư mình viết trong một cuốn sổ riêng tư, không bao giờ được thực sự gửi đi, nhưng nó chắc chắn cũng đã thay đổi mình.
Kể cùng cậu một chuyện thú vị là khi viết thư, mình sẽ nghĩ đến một người cụ thể. Có khi là bạn mình, là người thân, nhưng đông đảo nhất lại là những người quen biết, chỉ dừng ở mức độ biết tên nhau, chứ chưa từng thực sự là bạn bè. Như một sự kết nối hữu duyên, mình cảm thấy thoải mái vì viết cho một người biết sự tồn tại của mình, nhưng không biết đủ nhiều để phán xét đúng sai. Như vậy ổn đúng không mọi người? ^^
Đó là 3 kỹ thuật mình thường áp dụng để viết mỗi ngày đều đặn và dễ dàng hơn, cậu cảm thấy có thể áp dụng được chứ? Nếu cậu có cách thức khác, xin hãy chia sẻ cho mình và bạn đọc của CHUNG cùng biết.
Mình mong cậu luôn nhớ, sau này, dù cậu quên hết những gì mình từng chia sẻ, thì cũng hãy trân trọng những suy nghĩ, hay cảm xúc từng có được trong thời gian chúng ta trò chuyện với nhau. Đó mới là điều ý nghĩa nhất khi mình viết lá thư này.
Chúc cậu viết tốt nhé, bạn thân mến,
Thương gửi cậu, từ Thu.


