2 cuốn sách về viết giúp mình tự tin làm nội dung cho kênh
2 cuốn sách này giúp mình có góc nhìn mới về việc viết, muốn viết, dám viết và sẵn sàng cất lên tiếng nói riêng. Hãy cùng mình khám phá đó là 2 cuốn sách nào nhé!
Mặc dù, từng kể là mình đã bắt đầu kiếm tiền từ viết lách từ 2015 đến nay, nhưng mình chưa bao giờ thấy tự tin về khả năng của bản thân, cũng như luôn cảm thấy e ngại, dè dặt khi chia sẻ bài viết trên các trang mạng xã hội. Mãi tới khi đọc 2 cuốn sách “Để trở thành nhà văn” của tác giả Thu Giang Nguyễn Duy Cần và “Tôi nói gì khi nói về chạy bộ” của nhà văn Haruki Murakami, mình đã hoàn toàn thay đổi tâm thế khi viết. Bây giờ, mình viết nhiều hơn vì mình thực sự muốn viết, và và cảm thấy sẵn sàng cất lên tiếng nói riêng, chứ không phải cảm giác gượng gạo, e ngại như trước.
Nếu bạn cũng tìm kiếm một cảm hứng để yêu thích hay muốn có thêm những góc nhìn khác về việc viết, hãy thử đọc 2 cuốn sách này nhé!
Cuốn sách “Để trở thành nhà văn” của tác giả Thu Giang Nguyễn Duy Cần
Bạn không cần trở thành nhà văn để đọc “Để trở thành nhà văn”, bởi cuốn sách sẽ cung cấp cho bạn những góc nhìn sâu sắc về việc viết, giúp bạn hiểu ý nghĩa của việc viết, từ đó, tạo động lực thôi thúc bạn dám viết, muốn viết và biết cách viết, dù mục đích là gì.
Sau đây là 8 câu trích dẫn mình tâm đắc nhất:
Không nói hay viết ra được một cách rõ ràng là mình chưa thật hiểu, chưa thật biết.
Các bạn không nên quan tâm lắm đến những gì tôi trình bày, vì đó là những ý kiến riêng tư của một cá nhân, xin hãy chú ý đến những gì tôi đã khêu gợi được ở các bạn mà thôi. Được thế thì việc làm hôm nay sẽ không uổng.
Việc khó nhất khi bắt đầu viết văn là phải hết sức thành thực với mình.
Những nhà văn hoàn toàn bằng lòng với số phận xã hội chung quanh mình đều là những nhà văn dở cả!
Cần thiết là phải biết quan sát. (...) Phải biết nhìn kỹ tất cả những gì mình muốn viết ra, phải biết nhìn cho lâu và hết sức chăm chú để tìm thấy một khía cạnh đặc biệt mà trước giờ chưa từng ai nhìn thấy và viết ra.
Nhắm vào điểm chính yếu, nhà văn cần phải tiết kiệm các chi tiết và nhất định sa thải tất cả những gì không ăn vào đề.
Dư luận là điều đáng lo ngại, nhưng cũng không nên quá nô lệ nó, đến mất cả tinh thần tự tin.
Những kẻ có tâm hồn nô lệ: Nô lệ tiếng khen chê của phê bình gia và quần chúng, nô lệ thành kiến của phần đông, của xã hội của luân lý xã hội sẽ không bao giờ dám thành thực với mình, thẳng thắn trình bày tư tưởng của mình.
Cuốn sách “Để Trở Thành Nhà Văn” giúp mình hiểu về giá trị lớn nhất của một bài viết không nằm ở việc phải khiến khán giả nhớ từng chữ của mình, mà là phải biết khơi gợi suy ngẫm của người đọc, để họ tự tìm ra ý nghĩa phù hợp với bản thân họ.
Nhờ hiểu điều đó mà trong các bài viết về sau này, mình tự tin bày tỏ bản thân nhiều hơn. Mình không cảm thấy sợ sai, sợ bị phán xét hay hiểu nhầm nữa. Dẫu sao cũng chẳng có bài viết nào hoàn hảo trên đời này. Nó có thể đúng với ai đó, rồi lại sai với người khác. Việc của mình là dũng cảm cất lên tiếng nói riêng, chứ không phải cố nói tất cả những điều người khác muốn nghe.
Mình cũng từng nghĩ đến trường hợp, nếu bản thân quá sợ hãi, mình nên bỏ nghề viết, nên bỏ CHUNG luôn. Bởi việc bị phán xét là một phần của công việc mình đang làm, về viết lách và về truyền thông. Nhưng nghĩ vậy thì mình lại không muốn, nên lựa chọn duy nhất chỉ có thể là tiếp tục viết, tiếp tục chia sẻ.
Một điều ý nghĩa nữa với mình sau khi đọc “Để trở thành nhà văn” là mình càng coi trọng việc viết mỗi ngày. Trước đây, mình o bế con chữ như pha 1 tách trà, phải chắt lọc kỹ thì thành phẩm mới chất lượng. Nhưng bây giờ, mình thấy suy nghĩ đó sai. Mình cần phải viết nhiều hơn để bản thân thật hiểu những gì mình muốn truyền tải. Từ đó, con chữ mới trở nên đơn giản, dễ hiểu và chân thành.
Mình cho rằng, viết mỗi ngày là cách để con chữ được trưởng thành cùng mình.
Và cuối cùng thì, nhờ cuốn sách, mình viết tập trung hơn. Trước đây mình hay lan man, dài dòng. Một ý viết xuống phải rào trước đón sau để tránh gây ra tranh cãi. Mọi vấn đề đều cố bàn luận đủ các khía cạnh thì mới thấy đủ.
Tuy nhiên, sự bất cập của cách làm này là, dù nội dung nghe có vẻ nhiều, vấn đề nào cũng được chạm tới nhưng chẳng có vấn đề nào được đi sâu vào làm rõ cho đến tận cùng. Bây giờ, mình cố thay đổi cách viết cũ, làm sao chọn lọc ý tưởng gọn gàng hơn, viết đơn giản hơn để chừa không gian cho khán giả cùng sáng tạo.
Đó là một vài trong số những ý tưởng lớn từ cuốn sách “Để trở thành nhà văn” đã thay đổi tâm thế của mình khi viết. Mình rất hi vọng, một ngày nào đó có cơ duyên gặp cuốn sách này, bạn cũng sẽ đọc thử nhé~
Cuốn sách “Tôi nói gì khi nói về chạy bộ” của tác giả Haruki Murakami
Cuốn sách “Tôi nói gì khi nói về chạy bộ” của nhà văn Haruki Murakami được bắt đầu ngay sau khi mình đọc xong “Để trở thành nhà văn”. Và tác giả, với giọng văn điềm tĩnh và ý tưởng đối chiếu chạy bộ với sự nghiệp viết rất thú vị, đã giúp mình khám phá thêm khía cạnh mới về việc viết lách.
3 câu trích dẫn ấn tượng nhất trong cuốn sách là:
(Tôi) dừng viết ngay khi cảm thấy mình có thể viết tiếp, như vậy thì mình tạo một cảm hứng cho ngày làm việc tiếp theo
Điều quan trọng là việc viết lách của anh có đạt đến những chuẩn mực anh tự đặt ra cho mình hay không. Không đạt được chuẩn mực ấy là điều ta không thể dễ dàng biện minh. Khi liên quan đến người khác, anh luôn có thể có một câu trả lời hợp lý, nhưng anh không thể tự dối mình. Trong nghĩa này, viết tiểu thuyết và chạy marthon toàn cự ly là rất giống nhau. Cơ bản thì một nhà văn có một động cơ âm thầm, nội tại và không tìm kiếm sự công nhận ở cái nhìn thấy được bên ngoài.
Dù sao khi già đi, tôi dần dần nhận ra rằng, kiểu đau lòng và tổn thương này là một phần tất yếu của cuộc sống. Cứ nghĩ mà xem, chính bởi con người ta khác với mọi người mà họ có thể tạo ra cái tôi độc lập riêng của mình. (...) Tổn thương về mặt cảm xúc là cái giá một người phải trả để được độc lập.
Khép lại cuốn sách “Tôi nói gì khi nói về chạy bộ”, có một ý quan trọng nhất là biết cách làm sao để giữ niềm yêu thích với việc viết mỗi ngày.
Đó là khi mình viết xong bài của hôm nay, mình sẽ làm thêm một bước chuẩn bị sẵn nội dung cho bài viết của ngày mai. Bước này đơn giản là chọn chủ đề và viết sẵn outline ngắn gọn với một vài ý nhất định. Chỉ cần làm xong bước này, thì mình đã sẵn sàng viết tiếp rồi, nhưng mình sẽ ngừng lại. Nhờ thế mà đến ngày hôm sau ngồi vào bàn, mình thấy hào hứng hơn hẳn.
Thêm vào đó, về cách chọn nội dung, đôi khi mình từng nghĩ, chỉ nên cung cấp cho mọi người góc nhìn thật khái quát và trung lập thôi, vì như vậy an toàn cho mình và đảm bảo sự tôn trọng với những trải nghiệm khác nhau của mỗi người. Nhưng về sau, mình dần từ bỏ sự cầu toàn, cố gắng thẳng thắn hơn trong các bài viết.
Mình bắt đầu kể lại những trải nghiệm riêng của mình để làm rõ hơn ý tưởng đề ra. Có lẽ, những trải nghiệm của mình cũng đơn giản, nhưng nó đã ít nhiều làm nên mình của hiện tại, nên nếu đã chia sẻ, mình nên chia sẻ đầy đủ để bạn hiểu tường tận hơn câu chuyện của mình.
Đó là cả một quá trình thay đổi kéo dài trong nhiều năm qua, nhưng đi đến hôm nay, có thể ngồi vào bàn viết mỗi ngày đều đặn, mình thấy rất biết ơn hai cuốn sách đặc biệt này.
Bạn thân mến,
Mình hi vọng “Để trở thành nhà văn” và “Tôi nói gì khi nói về chạy bộ” sẽ là hai chiếc chìa khoá mở ra thế giới rộng lớn hơn của việc viết lách. Sau khi bước ra khỏi thế giới ấy, bạn sẽ sẵn sàng viết mỗi ngày với niềm vui thích và sự chân thành.
Hãy viết và chia sẻ cùng mình nha~
Thương gửi cậu, từ Thu.


